Cuốn 3 (Phần 7)

Monday, 09 May 20164:10 PM(View: 2152)
Cuốn 3 (Phần 7)
KINH LƯƠNG HOÀNG SÁM
Việt dịch: Thích Trí Quang

Mở đầu vận dụng phương pháp sám hối của "đạo-tràng từ-bi", chúng con nhất tâm đem tánh mạng mà quy y và đảnh lễ chư Phật quá-khứ, hiện-tại và vị-lai:

Nam mô Quá Khứ Tì Bà Thi Phật
Nam mô Thi Khí Phật
Nam mô Tì Xá Phù Phật
Nam mô Câu Lưu Tôn Phật
Nam mô Câu Na Hàm Mâu Ni Phật
Nam mô Ca Diếp Phật
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật.


Phẩm 7: Diễn Tả Quả Báo


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, trước kia đã nói về tội ác lầm lỗi. Vì là lầm lỗi nên phá hoại sự nghiệp vượt bậc. Vì là tội ác nên đọa lạc tam đồ, lưu chuyển ác đạo, nếu sinh nhân gian cũng chịu khổ báo.


Giai do ác nghiệp quá khứ mà bỏ thân này thì chịu thân khác, không có sự tạm ngừng. Vì thế mà thiên nhãn thông của chư Phật, chư vị Bồ tát ở địa vị cao, thấy trong phạm vi tam giới, hết thảy mọi loài phước hết là tùy nghiệp mà sa vào những chỗ khốn khổ: Thấy loài trời không giới đắm say thiền định mà không biết chết thì đọa xuống dục giới, phước hết nên làm thân cầm thú. Thấy loài trời sắc giới cũng vậy, từ nơi thanh tịnh sa xuống dục giới, đã ở chỗ nhơ bẩn này thì trở lại mê say dục lạc. Thấy loài trời dục giới hết phước thì đọa xuống địa ngục, trong địa ngục thì chịu vô lượng khổ. Lại thấy loài người nhờ mười thiện nghiệp giúp cho được thân người, nhưng thân ấy vẫn có lắm thứ khổ não, và chết rồi thì đa số đọa vào ác đạo. Thấy các loài súc sinh chịu những cái khổ đánh đập thúc dục, chở nặng đi xa, cực nhọc thảm não, cổ sau thì trầy, cổ trước thì rách, sắt nóng đốt áp. Thấy các loài ngạ quỉ đói khát hành hạ thường xuyên, và thường xuyên bị lửa thiêu đốt như thế giới hệ này ở vào thời kỳ diệt tận vậy. Nếu không có một chút thiện nghiệp nào đó thì hết mong thoát khỏi. Nhưng có chút thiện nghiệp mà được làm thân người, thì thân ấy cũng hèn hạ và tự trang sức bằng bịnh tật và chết yểu. Đại chúng phải biết, bánh xe thiện ác chưa thấy tạm ngừng, giây chuyền quả báo chưa thấy đứng lại. Giàu sang hay nghèo hèn là tùy nghiệp biểu hiện. Không hiện tượng nào có mà không có nguyên nhân. Vì thế mà trong Kinh đã nói, làm người mà tôn quí là từ sự lễ bái phụng sự Tam bảo sinh ra. Làm người mà giàu có là từ sự bố thí sinh ra. Làm người mà sống lâu là từ sự giữ giới sinh ra. Làm người mà đoan trang là từ sự nhẫn nhục sinh ra. Làm người mà nỗ lực tu hành là từ sự tinh tiến sinh ra. Làm người mà tài trí cao xa là từ trí tuệ sinh ra. Làm ngườimà âm thanh trong suốt là từ sự ca tụng Tam bảo sinh ra. Làm người mà sạch sẽ lành mạnh là từ từ tâm sinh ra. Làm người mà cao lớn đẹp đẽ là vì đã kính trọng người khác. Làm người mà thấp nhỏ xấu xí là vì đã khinh miệt người khác. Làm người mà hôi hám thô kệch là vì đã hay giận dữ. Làm người mà dốt nát là vì đã không trọng học vấn. Làm người mà đần độn là vì đã không dạy bảo cho ai. Làm người mà câm ngọng là vì đã phỉ báng kẻ khác. Làm người mà làm tôi tớ là vì đã cướp nợ. Làm người mà đen điu là vì che khuất ánh sáng của Phật. Sinh vào xứ lõa thể là vì đã ăn mặc suồng sã trước người hơn mình. Sinh vào xứ móng ngựa là vì đã dày dép lôi thôi trước người hơn mình. Sinh vào xứ xuyên bụng là vì đã bố thí mà hối tiếc. Sinh làm hươu nai là vì đã làm người khác khiếp sợ. Sinh trong rồng rắn là vì đã thích hý lộng. Thân đầy ghẻ lở là vì đã đánh đập người khác và loài khác. Ai thấy cũng vui vẻ là vì đời trước thấy ai cũng vui vẻ. Hay bị quan quyền là vì đã nhốt trói kẻ khác và loài khác. Nghe thuyết pháp mà nói chuyện làm loạn tâm người khác đang nghe thì sẽ làm chó cụp tai. Nghe thuyết pháp mà không để tâm tiếp nhận thì sẽ làm lừa dài tai. Tham lẫn mà ăn lấy một mình thì sẽ làm ngạ quỉ và khi được làm người thì bần cùng đói khát. Cho người ăn đồ dơ thì sẽ làm lợn và bọ hung. Cướp đoạt của người thì sẽ làm loài dê và bị lột da nuốt thịt. Thích trộm cắp thì sẽ làm trâu ngựa cho người sử dụng. Thích nói láo, rêu rao lỗi người thì sẽ đọa địa ngục, rót vào miệng bằng nước đồng sôi, kéo lưỡi ra cho trâu cày, tội hết được ra thì lại làm chim cú, ai nghe tiếng kêu cũng sợ, cho là điềm xấu nên trù rủa cho chết. Thích rượu chè say sưa thì sẽ vào địa ngục nước phẩn sôi sục, tội hết được ra thì phải làm loài đười ươi, rồi được làm người thì ngu đần, không ai đếm xỉa. Tham lam lợi dụng sức mạnh của người thì sẽ làm loài voi. Người trên mà đánh đập hành hạ kẻ dưới, làm cho kẻ dưới hết chỗ tố cáo trần trình, thì sẽ đọa địa ngục, chịu khổ hàng ngàn vạn năm, từ địa ngục được ra thì phải làm loài trâu, xâu mũi khớp miệng, lôi thuyền kéo xe, chịu đánh chịu đập để trả oan nghiệt cũ. Làm người mà dơ bẩn là dư báo của loài heo. Tham lẫn đến nỗi đối với chính mình là dư báo của loài chó. Hung hăng tự chuyên là dư báo của loài dê. Náo động khó nhẫn là dư báo của loài khỉ. Hôi thối là dư báo của loài cá. Ngậm hờn hiểm độc là dư báo của loài rắn. Không có từ tâm là dư báo của hổ lang.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, phải xét đời người lắm bịnh, chết yểu, phối hợp với đủ thứ khổ não không thể diễn tả cho cùng. Ấy là giai do ba nghiệp cấu tạo tội lỗi. Tội lỗi này còn làm cho con người phải chịu tam đồ ác báo. Nên tam đồ mà có là vì có tam độc là tham sân si. Lại thêm có ba nghiệp phối hợp với nữa, làm cho con người tự hại lấy mình, là miệng thường nói ác, tâm thường nghĩ ác, thân thường làm ác.

Tam độc phối hợp với ba nghiệp, sáu thứ này có năng lực làm cho thân người khổ não liên miên. Lúc chết thì một mình đi trong qụ đạo của nghiệp lực, cha hiền con thảo cũng không thể cứu nhau. Rồi bỗng chốc mà thấy đến trước mặt Diêm vương. Ở đó, ngục tốt của địa ngục đâu có kể tôn ti thượng hạ. Chỉ cứu xét sổ sách tội lỗi, kiểm điểm để đối chất việc lành việc dữ lúc sống. Nghiệp thức phải tự thú nhận, hết dám che giấu. Rồi tùy nghiệp đã phối kiểm mà đến những nơi phải đến. Ở đó, hoặc vui hoặc khổ, thân tự đương lấy. Mờ mịt mênh mông, biệt ly biết đến bao giờ cho cùng. Đường sá không đồng, sự hội ngộ thật hết cách hẹn ước. Thêm nữa, thiên thần mà ghi thiện ác con người thì tơ tóc cũng không sót. Nên người hiền làm lành thì hưởng phước tăng thọ, kẻ dữ làm ác thì yểu tử khổ nhiều. Rồi cái luật luân chuyển còn làm cho đọa ngạ quỉ, hết ngạ quỉ thì súc sinh, ác báo khó chịu mà phải chịu không cùng. Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy cùng nhau tự tỉnh ngộ, sinh lòng tàm quí. Trong Kinh đã huấn thị, làm lành được phước, làm ác phải khổ. Nhưng, đã ở trong thời kỳ dữ dội đầy cả năm thứ vẩn đục thì không thể còn nên làm ác nữa. Đã nói làm lành thì phước không mất, làm ác thì họa tự đến, thì đừng khinh thị để rồi bỏ qua đối với việc thiết lập phương pháp sám hối này. Nên trong Kinh đã dạy:


Đừng khinh việc lành nhỏ,

cho rằng không phước báo,

vì giọt nước tuy nhỏ,

chảy mãi cũng đầy hồ;

lành nhỏ không tích chứa,

lấy gì làm thánh hiền.

Đừng khinh việc ác nhỏ,

cho rằng không tội lỗi,

vì ác nhỏ chứa lại,

đủ sức hại thân mình.


Đại chúng phải biết, họa phước đều do tâm. Không gây nhân thì không chịu quả. Lỗi nhỏ tích chứa lại thành tội lớn, mắt phàm không thấy nhưng lời Phật dạy thì phải tin. Chúng ta cùng nhau được sinh ra đời này, thân thể còn khỏe mạnh, nếu không nỗ lực học tập lời Phật mà gắng sức làm lành, đến lúc già yếu mới biết hối hận thì làm sao kịp được? Chúng ta đã cùng thấy được mọi thứ lỗi lầm. Như kinh điển huấn thị, chúng ta đã tự biết tội mình. Như vậy há lại không bỏ ác làm lành? Đời này nếu vẫn không chịu dụng tâm, thì có thể phán quyết một cách chắc chắn rằng thân này chết rồi là đọa vào địa ngục.

Làm sao biết được? Thì ai cũng thấy đó. Khi làm ác thì chưa có lúc nào mà không mang lòng hiểm độc dữ dội, lòng thù hận nặng sâu. Giận ai thì muốn họ phải chết. Chê ai thì muốn họ phải lâm vào cảnh khổ. Ghét ai thì ghét cả đến cái tốt của họ. Đánh ai thì phải làm cho họ đau đớn ngất trời. Phẫn nộ thô bạo thì hết kể tôn ti. Lỗ mãng chưởi rủa thì không còn trên dưới. Tiếng như sấm, mắt như lửa. Còn lúc làm lành thì đầu muốn làm nhiều, sau lại giảm ít. Trước muốn mau chóng, sau bảo thư thả. Lòng đã không quyết chí, thì giờ lại trôi đi thật mau. Bước tới giật lùi, hỏng mất tất cả. Làm ác thì khí thế dữ dội, làm lành thì ý chí yếu hèn, đem cái nhân của điều lành yếu hèn để đánh đổ cái quả của việc ác dữ dội thì làm sao thực hiện cho được ? Kinh dạy, sám hối thì không có tội nào không tiêu mất. Nhưng, sám hối phải là tất cả cơ thể đều gieo xuống đất như núi thái sơn đổ xuống, đến nỗi tánh mạng cũng không tiếc. Để được hết tội nên thiết tha, nỗ lực, đốc thúc nhau, khích lệ nhau, cùng nhau tự xét, rằng ngay trong đời này mà thôi, từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, đã có bao nhiêu là tội lỗi. Tự giận tự trách như vậy nên không tiếc tánh mạng, không từ lao khổ, mới gọi là sám hối. Trái lại thì tụng niệm một buổi đã chán đã mệt, lễ bái một thời đã than hơi sức không đủ, ngồi ngay một chút đã đòi nghỉ ngơi, cho rằng thân thể không để quá lao nhọc, cần phải dưỡng sức, đừng cho mệt mỏi. Nhưng, nằm xuống là đã ngủ như chết, còn đâu mà nhớ nên lạy Phật, quét Tháp, lau Chùa, và làm những việc khó làm? Huống chi kinh điển đã huấn thị, chưa thấy một điều lành nào phát sinh từ sự biếng nhác, lại càng chưa thấy một pháp tu nào có được bởi tính tự kiêu, tự buông thả. Chúng ta ngày nay tuy được làm người, nhưng tâm thì đa số trái đạo. Làm sao biết được? Từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối, từ tối đến đêm, từ đêm đến sáng, cho đến chỉ trong một thời, một khắc, hay một thoáng, một niệm, không có ý niệm nào tưởng nhớ đến Tam bảo, đến bốn chân lý. Không có ý niệm nào tưởng nhớ đến sự báo đáp ơn nghĩa cha mẹ và ân đức sư trưởng. Không có ý niệm nào nghĩ đến việc bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tiến, đến việc học tập thiền định, trí tuệ. Bây giờ, hãy thử tự kiểm điểm mà xem, sẽ thấy pháp thanh tịnh thì không có một điều đáng kể, tội phiền não lại la liệt đầy mắt. Không tự kiểm điểm như thế thì có kẻ cũng dám nói mình công đức không ít. Và giả sử có một chút điều thiện thì đã dám nói chỉ mình làm nổi, không ai làm được, chỉ mình tu được, không ai tu nổi, chí khí cao ngạo, chung quanh coi như không có ai cả. Truy cứu như vậy mới thấy thật đáng xấu hổ. Ngày nay đối trước đại chúng, xin sám hối lỗi cũ. Nguyện xin đại chúng ban cho sự hỷ xả, để sau này không còn gặp phải mọi sự trở ngại. Đại chúng cũng nên tự rửa thân tâm, vì lẽ chứng cớ quả báo đã nói đủ cả, như vậy đâu có thể tự dung thứ mà không cầu tuyệt bỏ? Đại chúng đừng nói mình không tội lỗi, và cho rằng đã không tội lỗi thì cần gì sám hối. Nếu ai có ý niệm ấy, xin bỏ ngay đi. Mảy may lỗi nhỏ đã thành tội lớn, ức lòng một thoáng giận dữ đã bùng lên. Tánh tình được tăng thêm bởi sự huân tập, khó lột khó đổi. Nhưng, tâm không được phép phóng túng, ý không được phép hung hăng. Và nếu chịu khó chế ngự thì phiền não từ đây có thể tan biến, còn biếng nhác như cũ thì sự tế độ chưa thấy có được.

Đệ tử chúng con hôm nay ngước lên, nhờ năng lực từ bi của chư Phật hộ niệm, nhờ năng lực bản nguyện của Bồ tát nhiếp thọ, tụng lại kinh Tội nghiệp báo ứng giáo hóa địa ngục. Đại chúng hãy tập trung tâm trí, chú ý lắng nghe.


Tôi nghe như vầy, Một lúc Phật ở nới Linh sơn, thuộc thành Vương xá, cùng với các vị Đại bồ tát và Đại thanh văn, cũng như những người tùy thuộc của các vị này. Các vị xuất gia và tại gia, chư thiên và long thần cũng tập hợp đông đủ. Lúc ấy, Tín tướng bồ tát bạch Phật, bạch đức Thế tôn, hiện hữu địa ngục, ngạ quỉ, súc sinh, cũng hiện hữu giàu nghèo sang hèn, và biết bao hiện tượng khác nhau. Kính xin Phật dẫn giải những sự hiện hữu ấy. Ai nghe Phật thuyết pháp cũng như hài nhi gặp mẹ, bịnh nhân gặp y sĩ, hay như lạnh được áo, tối mà có đèn. Phật thuyết pháp ích lợi mọi người cũng y như vậy.

Lúc ấy đức Thế tôn xét thời cơ đã đến, biết các vị Bồ tát khuyến thỉnh thật là ân cần, nên phóng ánh sáng của lông trắng ởgiữa hai hàng lông mi, chiếu khắp mười phương vô lượng thế giới, làm cho địa ngục ngừng lại, thống khổ tan biến. Bấy giờ tất cả tội nhân đều theo ánh sáng ấy mà tìm đến chỗ Phật, đi quanh Ngài bảy vòng, chí thành đảnh lễ,rồi cũng khuyến thỉnh Phật tuyên dương chánh pháp để hết thảy muôn loài đều được giải thoát.

Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, cùng nhau chí thành khuyến thỉnh chư Phật cũng một cung cách như thế, để nguyện cầu chúng sinh đồng được giải thoát. Tất cả hãy cùng nhau nhất tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, khuyến thỉnh mười phương chư Phật dùng năng lực đại từ bi mà cứu độ mọi người đau khổ, làm cho tất cả đều được an lạc. Khuyến thỉnh bằng cách cùng nhau qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian :


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Phạn thiên phật,

Nam mô Bất thoái chuyển luân thành thủ phật,

Nam mộ Đại hưng quang vương phật,

Nam mô Pháp chủng tôn phật,

Nam mô Nhật nguyệt đăng minh phật,

Nam mô Tu di phật,

Nam mô Đại tu di phật,

Nam mô Siêu xuất tu di phật,

Nam mô Dụ như tu di phật,

Nam mô Hương tượng phật,

Nam mô Vi nhiễu hương huân phật,

Nam mô Tịnh quang phật,

Nam mô Pháp tối phật,

Nam mô Hương tự tại vương phật,

Nam mô Đại tập phật,

Nam mô Hương quang minh phật,

Nam mô Hỏa quang minh phật,

Nam mô Vô lượng quang minh phật,

Nam mô Sư tử du hý bồ tát,

Nam mô Sư tử phấn tấn bồ tát,

Nam mô Kiên dũng tinh tiến bồ tát,

Nam mô Kim cang tuệ bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát,

Nam mô Phật đà,

Nam mô Đạt ma,

Nam mô Tăng già.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới, nguyện xin Tam bảo đem năng lực đại từ và năng lực đại bi mà bạt trừ hết thảy khổ não, làm cho chúng sinh giải thoát tất cả. Từ bỏ quá khứ, tu tỉnh tương lai, không còn làm ác. Từ nay sắp đi, tuyệt đối không còn đọa lạc tam đồ. Thân miệng và ý, tất cả đều thanh tịnh. Không nhớ lỗi của người khác. Từ bỏ nghiệp chướng mà được "thanh tịnh nghiệp", hết thảy ma quân ngoại đạo không còn khuynh động được nữa. Thực hành bốn thứ vô lượng tâm bằng sự tinh tiến dũng mãnh, gieo trồng gốc rễ công đức một cách không có giới hạn và số lượng. Bỏ thân này làm thân khác đều luôn luôn sinh ra những nơi phước địa. Nghĩ nhớ cái khổ của chúng sinh trong tam đồ ác đạo mà phát bồ đề tâm và làm bồ tát hạnh một cách không ngừng và không nghỉ. Lục độ và tứ đẳng biểu hiện thường trực, tam minh và lục thông tự tại như ý. Đối với cảnh giới Phật đà, xuất nhập tự do. Đồng đẳng Bồ tát mà đồng thành Chánh giác.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy vừa sợ hãi vừa xót thương, nhất tâm chú ý, tập trung thính giác mà tiếp tục nghe kyծ

Phật phóng ánh sáng của lông trắng ở giữa hai hàng lông mi, chiếu khắp lục đạo chúng sinh rồi, Tín tướng bồ tát vì xót thương chúng sinh mà từ chỗ ngồi đứng dậy, bước tới trước Phật, quỳ xuống, chắp tay, bạch đức Thế tôn, con thấy có kẻ bị các ngục tốt xử trảm, bằng cách chặt dã đâm chém từ chân đến đầu; vừa mới trảm xong, gió quái thổi đến là làm sống lại; lại trảm lại sống, cực hình như vậy liên miên bất tận, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ phủ nhận Tam bảo, không biết cúng dường; không biết hiếu dưỡng đối với cha mẹ, lòng đầy ác nghịch; làm nghề đồ tể, cầm đầu công việc vằm dã đâm chặt, giết hại sinh vật, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ cơ thể tê sượng, mày râu rụng hết, cùng mình ủng sũng; ở với chim hươu, chân người tuyệt dấu; thân thích cũng bỏ, ai cũng ghê mắt, cực hình như vậy gọi là phung hủi, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ phủ nhận Tam bảo, bất hiếu cha mẹ ; phá hoại chùa tháp, bóc lột tu sĩ; tổn hại sư trưởng, hại cả thánh hiền, bội nghĩa vong ân, không hề đáp trả; tâm hạnh chó má, làm bẩn đến cả các bậc tôn thượng, không kể thân sơ, không còn một chút lương tri hổ thẹn, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ thân hình dài lớn, điếc mà không chân, quằn quại lết bò; chỉ ăn đất bùn để được sống còn; lại bị đủ thứ sâu trùng rỉa ăn, cực hình như vậy cả ngày lẫn đêm, liên tục bất tận, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ hành động tự chuyên, không chịu chấp nhận lời hay lẽ phải; bất hiếu cha mẹ, ương ngạnh phản phúc; hoặc làm quốc trưởng, tổng trưởng thống đốc, làm những chức vụ các cấp hành chính, hay những chức vụ các cấp quân sự, ỷ thị uy thế, cưỡng đoạt nhân dân, hủy diệt công lý, làm dân khốn cùng, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ mù cả hai mắt, không thấy gì cả; nên va vào cây hay sa xuống hố, chết rồi sinh ra vẫn chịu thân cũ; sinh rồi lại chết, liên miên như vậy, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ phủ nhận tội phước, che ánh sáng Phật; may bít mắt người, nhốt giam súc vật, dùng da và túi trùm đầu chụp mắt, không cho thấy gì, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như Kinh mô tả thật đáng khiếp sợ. Chúng ta có thể cũng đã tạo ra những tội lỗi ấy, chỉ vì vô minh che khuất mà không tự nhớ tự biết. Nhưng tội lỗi cùng loại như vậy vô lượng vô biên, đời sau mới chịu ác báo. Vì vậy, ngày nay đại chúng hãy chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, đảnh lễ khẩn cầu tàm quí hối cải. Tội đã làm thì nhờ sám hối mà tiêu mất, tội chưa tạo thì từ nay thanh tịnh không phạm. Ngưỡng nguyện mười phương các đấng Đại từ bi phụ chứng giám và gia hộ cho chúng con:


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Khai quang minh phật,

Nam mô Nguyệt đăng quang phật,

Nam mô Nhật nguyệt quang minh phật,

Nam nô Hỏa quang minh phật,

Nam mô Tập âm phật,

Nam mô Tối oai nghi phật,

Nam mô Quang minh tôn phật,

Nam mô Liên hoa quân phật,

Nam mô Liên hoa hướng phật,

Nam mô Đa bảo phật,

Nam mô Sư tử hống phật,

Nam mô Sư tử âm vương phật,

Nam mô Tinh tiến quân phật,

Nam mô Kim cang dũng dước phật,

Nam mô Độ nhất thế thiền tuyệt chúng nghi phật,

Nam mô Bảo đại thị tùng phật,

Nam mô Vô ưu phật,

Nam mô Địa lực trì dũng phật,

Nam mô Tối dũng dướcphật,

Nam mô Sư tử tác bồ tát,

Nam mô Khí ấm cái bồ tát,

Nam mô Tịch căn bồ tát,

Nam mô Thường bất ly thế bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát,

Nam mô Phật đà,

Nam mô Đạt ma

Nam mô Tăng già.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin Tam bảo đem năng lực đại từ đại bi mà che chở cứu vớt, làm cho chúng sinh tức khắc thoát khỏi cực hình đang chịu. Vì chúng sinh mà diệt trừ những nghiệp nhân địa ngục, ngạ quỉ và súc sinh, làm cho họ vĩnh viễn hết chịu mọi thứ ác báo, để họ thoát cái khổ tam đồ ác đạo mà cùng nhau đến nơi "trí địa", nơi tuyệt đối yên ổn, cực lạc. Vận dụng ánh sáng vĩ đại diệt sạch hắc ám ngu si, lại phân tích cho họ một cách sâu rộng tất cả chánh pháp tuyệt diệu, cực kỳ sâu xa, để họ thực hiện tuệ giác vô thượng, thành đấng Chánh biến giác. Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy tăng thêm lòng chí thành, chuyên nhất tâm trí mà lắng nghe cho kyծ Tín tướng bồ tát lại bạch Phật,có kẻ câm ngọng, miệng chỉ ấm ớ, không thể nói được; nói cũng không rõ, là vì tội gì ? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ phỉ báng Tam bảo, phỉ báng chánh pháp; bàn tán việc tốt việc xấu của người, xoi móc ưu điểm nhược điểm của họ; vu khống lương thiện, đố kị hiền nhân, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ bụng lớn cổ nhỏ, ăn uống không trôi; nếu ăn được gì, biến thành máu mủ, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ đã trộm thức ăn thuộc phần đại chúng; gặp khi trai hội, lấy riêng ăn lén; của mình thì tiếc, của người thì ham; lại còn ác tâm đầu độc người khác, khiến họ bế tắc mọi sự hô hấp, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ bị các ngục tốt luôn luôn thiêu đốt, bằng cách dội lên khắp cả cơ thể nước sắt sôi nóng; hoặc đóng đinh sắt, đóng rồi cả người tự nhiên bốc lửa, tự đốt lấy mình cháy tan hết thảy, là vì tội gì ? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ làm nghề châm chích, thương tổn thân người, bịnh tật không lành, vẫn gạt lấy của, làm cho người bịnh đã đau lại khổ, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ ở mãi trong vạc, ngưu đầu ngục tốt dùng đinh ba sắt xốc bỏ vào nấu; nấu đến rã ra, rồi thổi sống lại mà đem nấu nữa, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ là tay đồ tể, tàn sát sinh vật, nhúng dội nước sôi, nhổ lông cạo da, số lượng đến nỗi không có giới hạn, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, nghe Kinh mô tả thật đáng khiếp sợ. Không biết chúng ta đời trước đã ở trong loài nào, làm những tội ác đó số lượng đến bao nhiêu, và sau này quả báo khốc liệt đến bậc nào. Nhưng ngay thân này cũng đã thấy những cực hình ấy: cũng ấm ớ câm ngọng đến nói không ra, cũng bụng to cổ nhỏ đến nuốt không xuống. Huống chi đời người có gì cố định: hôm nay tuy yên lành, ngày mai khó bảo đảm, quả báo một khi hiện đến thì không ai thoát khỏi. Đại chúng hãy tự ngộ ý nghĩa đó để trực tâm, chính niệm, loại trừ những tư tưởng phức tạp, đồng nhất một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phân của cơ thể, khắp vì hết thảy chúng sinh đang chịu và sẽ chịu mọi sự thống khổ trong tứ sinh lục đạo mà qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian:


Nam mô Di lạc Phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Tự tại vương phật,

Nam mô Vô lượng âm phật,

Nam mô Định quang minh phật,

Nam mô Bảo quang minh phật,

Nam mô Bảo cái chiếu không phật,

Nam mô Diệu bảo phật,

Nam mô Đế tràng phật,

Nam mô Phạn tràng phật,
Nam mô A di đà phật, 

Nam mô Thù thắng phật, 

Nam mô Tập âm phật,

Nam mô Kim cang bộ tinh tiến phật, 

Nam mô Tự tại vương thần thông phật,

Nam mô Bảo hỏa phật,

Nam mô Tịnh nguyệt tràng xưng quang minh phật, 

Nam mô Diệu lạc phật,

Nam mô Vô lượng tràng phan phật,

Nam mô Vô lượng phan phật, 

Nam mô Đại quang phổ chiếu phật,

Nam mô Bảo tràng phật,

Nam mô Tuệ thượng bồ tát, 

Nam mô Thường bất ly thế bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát,

Nam mô Phật đà,

Nam mô Đạt ma,

Nam mô Tăng già.

Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin chư Phật, chư vị Bồ tát ở địa vị cao, dùng năng lực đại từ đại bi mà cứu vớt tất cả chúng sinh đang chịu thống khổ, dùng năng lực thần thông mà diệt trừ ác nghiệp, làm cho chúng sinh vĩnh viễn thoát khỏi cảnh giới khổ não mà được sinh ra đời sống thanh tịnh và sinh ở thế giới thanh tịnh, công đức hoàn bị và vô tận, đời kiếp nào cũng được gặp chư Phật, đồng đẳng Bồ tát mà đồng thành Chánh giác.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy tăng thêm năng lực của tâm trí, tập trung thính giác lại hơn nữa, tiếp nghe cho kyծ

Tín tướng bồ tát bạch Phật, con thấy có kẻ ở trong thành lửa, tàn lửa tro nóng cũng ngập đến tim; cửa thành tuy mở, đến thì tự đóng; chạy qua đảo lại khắp cả đông tây, vẫn không thoát được; cơ thể bị đốt, cháy tiêu tất cả, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ đốt cháy núi đầm, khơi phá ao hồ; bọc nướng gà vịt, làm cho sinh vật chết vì nung hầm, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ thường ở núi tuyết, gió lạnh thổi táp rách cả da thịt; cầu chết không được, muốn sống không yên, thống khổ khốc liệt, không thể nhẫn nổi, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ đã là kẻ cướp, đón đường tước lột y phục của người; mùa đông băng giá, lột trần kẻ khác làm họ chết lạnh; lại còn tước lột da trâu da dê, làm cho sinh vật đau đớn khủng khiếp, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ thường phải ở trên núi đao cây kiếm, nắm là bị cắt, chân tay đốt xương đứt nát tất cả, đau đớn khốc liệt, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ làm nghề đồ tể, sát hại sinh vật, mổ cắt róc xả, xương thịt tan nát, đầu chân rã rời, treo lên cho cao, cân lường mà bán; có khi treo sống, khổ hết chịu đựng, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ cả năm giác quan đều không hoàn bị, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ thả diề xuaﴠchó, săn bắn cầm thú, làm chúng nát đầu, gãy chân dập cánh, đau đớn tột bậc, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như Kinh mô tả thật đáng khiếp sợ. Hãy cùng nhau chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, khắp vì hết thảy những kẻ đang chịu và sẽ chịu thống khổ trong mười phương thế giới mà qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ cả thế gian:


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Tịnh quang phật,

Nam mô Bảo vương phật,

Nam mô Thọ căn hoa vương phật,

Nam mô Duy vệ trang nghiêm phật,

Nam mô Khai hóa bồ tát phật,

Nam mô Kiến vô khủng cụ phật,

Nam mô Nhất thừa độ phật,

Nam mô Đức nội phong nghiêm vương phật,

Nam mô Kim cang kiên cường tiêu phục hoại tán phật,

Nam mô Bảo hỏa phật,

Nam mô Bảo nguyệt quang minh phật,

Nam mô Hiền tối phật,

Nam mô Bảo liên hoa bộ phật,

Nam mô Hoại ma la võng độc bộ phật,

Nam mô Sư tử hống lực phật,

Nam mô Bi tinh tiến phật,

Nam mô Kim bảo quang minh phật,

Nam mô Vô lượng tôn phong phật,

Nam mô Vô lượng tôn ly cấu vương phật,

Nam mô Đức âm phật,

Nam mô Dược vương bồ tát,

Nam mô Dược thượng bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin Tam bảo dùng năng lực đại từ và năng lực đại bi mà cứu vớt mười phương chúng sinh. Làm cho những người hiện chịu khổ thì tức khắc thoát khỏi, những ngườisẽ chịu khổ thì hoàn toàn tránh được, vĩnh viễn không còn đoạ lạc ác đạo. Từ nay sắp đi cho đến ngày toàn giác, họ trừ được ba thứ chướng ngại, diệt được năm thứ sợ hãi, đầy đủ hoàn toàn công đức và trí tuệ, lại nhiếp hóamọi loài chúng sinh khác, cùng nhau hướng về vô thượng bồ đề, hoàn thành địa vị Chánh biến giác. Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy tăng lên một cách tột bậc sự nhất tâm chú ý để lắng nghe cho kỹ.Tín tướng bồ tát bạch Phật, con thấy có kẻ tay quắp chân vẹo, còn lưng thì còng; eo lưng xương khoan (17) không ăn với nhau; chân kiễng, tay gãy, khả năng đi đứng mất hết tất cả, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ là người nham hiểm; trên những đường đi, đặt súng để bắn, đào hố mà bẫy, hãm hại người vật, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ bị các ngục tốt xiềng trói gông cùm, khổ ách đến thế, không thể thoát được, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ đối với sinh vật, bủa lưới mà bắt, dùng lồng mà nhốt; đối với con người, lợi dụng quyền hành tham lam cưỡng đoạt tài sản nhân dân, giam cầm oan ức những kẻ lương thiện, làm cho mọi người hết chỗ kêu oan, hết cách trần trình, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ điên cuồng si ngốc, hết biết tốt xấu, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ say sưa chè chén, ba mươi sáu lỗi phạm đủ tất cả, sau đó trở thành con người si ngốc, luôn luôn như say, hết biết phân biệt tôn ti thượng hạ, vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy. Con thấy có kẻ hình nhỏ âm lớn, kéo đi thì mệt, phải cúi mà bò ; đi đứng nằm ngồi rất chi khổ sở, là vì tội gì? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ buôn bán mà sống, khen vật của mình, chê đồ của người; lừa tráo đồ đong, bất nhất đồ cân,vì nguyên nhân ấy mà bị như vậy.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như Phật mô tả thật đáng khiếp sợ. Hãy cùng nhau chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, khắp vì tất cả những kẻ đang chịu khổ và sẽ chịu khổ trong tứ sinh lục đạo, lại vì cha mẹ, thí chủ, sư trưởng, bạn hiền, bạn ác, rộng ra cho đến mười phương hết thảy muôn loài, đều vì họ mà qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian:


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Vô số tinh tiến hưng phong phật,

Nam mô Vô ngôn thắng phật,

Nam mô Vô ngu phong phật,

Nam mô Nguyệt anh phong phật,

Nam mô Vô dị quang phong phật,

Nam mô Nghịch không quang minh phật,

Nam mô Tối thanh tịnh vô lượng phan phật,

Nam mô Hảo đế trú duy vương phật,

Nam mô Thành tựu nhất thế chư sát phong phật,

Nam mô Tịnh tuệ đức phong phật,

Nam mô Tịnh luân phan phật,

Nam mô Lưu ly quang tối phong phật,

Nam mô Bảo đức bộ phật,

Nam mô Tối thanh tịnh đức bảo trú phật,

Nam mô Độ bảo quang minh tháp phật,

Nam mô Vô lượng tàm quí kim tối phong phật,

Nam mô Văn thù sư lợi bồ tát,

Nam mô Phổ hiền bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Đệ tử chúng con ngày nay ngước nhờ năng lực của Phật đà, năng lực của Phật pháp và năng lực của Bồ tát, vì những người chịu khổ mà đảnh lễ, khẩn cầu sám hối. Nguyện cầu những người đang chịu khổ thì nhờ năng lực đại từ đại bi của chư Phật Bồ tát mà được thoát khỏi tức khắc, những người chưa chịu khổ thì từ nay sắp đi cho đến ngày toàn giác, vĩnh viễn không còn đọa lạc ác đạo. Tất cả đều thoát cái khổ tám nạn mà được sinh ra đời sống tám phước, được các thiện căn, được thành tựu đức tính bình đẳng, thành tựu tuệ giác viên mãn, thành tựu thanh tịnh tự tại, đồng với Phật đà mà bước lên địa vị Chánh giác. Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, phải tăng thêm sự dụng tâm, tập trung thính giác đến tột độ mà nghe kyծ Tín tướng bồ tát lại bạch Phật, con thấy có kẻ hình thù cực xấu: mình đen như sơn, hai tai lại xanh, hai má cao gồ, mặt phồng nhiều chỗ, mũi lại phẳng bằng, hai mắt vàng đỏ, răng thưa mà thiếu, hơi miệng tanh hôi, thấp lùn úng thũng, bụng lớn lưng nhỏ, tay chân co quắp, sống lưng gù cao, xương sườn lồi lên, phí áo mạnh ăn, ghẻ mụt máu mủ, thũng thì đầy nước, khô thì thịt tiêu, phung hủi ung thư ; mọi thứ ghê rợn tập hợp lại cả nơi thân người ấy; muốn thân với người, người không để ý; người khác làm bậy, lại bị họa lây; chưa hề được thấy Phật đà, được nghe Phật pháp, được biết Bồ tát, được hiểu Thánh hiền ; từ chỗ đau khổ này đến chỗ đau khổ khác, chưa được dừng nghỉ, là vì tội gì ? Phật dạy, kẻ ấy quá khứ làm con thì bất hiếu cha mẹ, làm tôi kẻ thì bất trung quân vương, làm kẻ trên thì không thương người dưới, làm người dưới thì không kính kẻ trên, đối với chúng bạn thì bất tín, đối với xóm làng thì bất nghĩa, hành chính thì không kể chức vụ, tư pháp thì không kể công lý ; tâm ý điên đảo, mất hết chừng mực; sát hại quân thần, khinh khi trưởng thượng; đánh nước cướp dân, công thành phá lũy ; trộm cướp cưỡng đoạt, ác nghiệp quá quắt; khen mình chê người, hiếp kẻ cô thế, lấn người già cả, vu khống hiền lương, phỉ báng thiện sự, khinh mạn người trên, lừa đảo kẻ dưới, hết thảy ác nghiệp phạm đủ tất cả : vì là quả báo của nhiều tội lỗi, nên bị như vậy. Lúc ấy, tất cả những người đang chịu tội báo, nghe Phật giải thích như vậy, gào khóc vang động, nước mắt như mưa, cùng nhau bạch Phật, nguyên xin Thế tôn ở đời cho lâu, tuyên dương Phật pháp, giáo hóa chúng con, làm cho chúng con thoát khỏi thống khổ. Phật dạy, nếu ta ở mãi trong cõi đời này thì những kẻ bạc phước không chịu gieo trồng thiện căn. Vì lẽ họ nghĩ ta còn mãi, quên mất định luật vô thường. Họ làm đủ thứ tội ác để rồi hối hận cũng không kịp. Như những đứa bé, có mẹ ở mãi bên cạnh thì nó không thấy mẹ nó khó gặp, mẹ nó đi đi, nó mới biết trông biết nhớ, và biết vui mừng khi mẹ nó trở về. Ta cũng vậy. Chính vì ta biết chúng sinh không thiết tha cầu sự bất diệt nên nhập niết bàn. Bấy giờ đức Thế tôn nói cho những người đang chịu tội báo những lời chỉnh cú sau đây:

Nước lũ không đầy mãi,

lửa dữ không cháy hoài,

mặt trời mọc rồi lặn,

trăng tròn rồi lại khuyết,

quyền quí với giàu sang,

vô thường còn hơn thế,

nên phải nhớ tinh tiến,

đảnh lễ đấng Vô thượng.


Phật nói những lời ấy xong, những người đang chịu tội báo đều nén bi cảm mà bạch Phật, chúng con nên làm việc lành gì để được khỏi khổ ? Phật dạy, các thiện nam tử, hãy nỗ lực hiếu dưỡng cha mẹ, kính thờ sư trưởng, qui y Tam bảo. Cần mẫn thực hiện bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tiến, thiền định và trí tuệ. Vận dụng từ bi hỷ xả mà tạo tâm lý bình đẳng đối với người thân kẻ thù, ý thức không còn hai ấn tượng thân thù đối chọi với nhau. Không lường đảo kẻ cô thế, không bỏ rơi kẻ già cả, không khinh miệt kẻ khốn cùng. Giúp người như mình, không có một ý nghĩ xấu. Các người nếu làm được như vậy là đã báo ân Phật, vĩnh viễn thoát khỏi tam đồ ác đạo, không còn thống khổ nữa.


Phật thuyết kinh này rồi, các vị Đại sĩ tức khắc thực hiện tuệ giác vô thượng, các vị Thanh văn Duyên giác hoàn thành lục thông, tam minh và bát giải thoát, kỳ dư, đại chúng ai cũng được "pháp nhãn tịnh ". Kinh này, về sau nếu ai nghe được thì cũng sẽ không còn là tội nhân của tam đồ bát nạn nữa, vì lẽ năng lực của Kinh này có thể làm cho địa ngục ngưng lại, thống khổ yên hết. Tín tướng bồ tát bạch Phật, nên mệnh danh Kinh này là gì, bồ tát đại sĩ phụng trì cách nào? Phật dạy Tín tướng bồ tát, thiện nam tử, Kinh này nên mệnh danh là Tội nghiệp báo ứng giáo hóa địa ngục. Với ý nghĩa của danh hiệu đó, các người nên phụng trì và truyền bá một cách rộng rãi, tạo nên công đức vô lượng. Đại chúng nghe Phật thuyết Kinh này rồi, nhất tâm hoan hỷ, trân trọng phụng hành.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như Phật huấn thị thật đáng cả sợ. Hãy cùng nhau vận dụng lòng sợ hãi và lòng từ bi, nhờ sức của Phật mà làm bồ tát hạnh, nghĩ đến thống khổ địa ngục mà phát bồ đề tâm. Hãy vì tất cả những kẻ đang chịu khổ trong địa ngục, ngạ quỉ và súc sinh, rộng ra cho đến vì tất cả những kẻ đang chịu khổ trong lục đạo, nhất tâm nhất ý mà lễ bái sám hối cho họ, làm cho họ giải thoát tất cả. Chính chúng ta, nếu chúng ta không nỗ lực làm theo cái cách chuyển họa ra phước, thì trong mỗi một địa ngục chúng ta đều có phần. Đại chúng hãy thành tâm, nghĩ cha mẹ, sư trưởng và thân thích của mình, sau này sẽ có thể chịu khổ báo, cùng lúc, cũng nghĩ chính bản thân mình, sau này hay ngay bây giờ, có thể cũng sẽ chịu khổ báo, mà đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, chí thành khẩn thiết, vận dụng tâm trí một cách tột độ, nguyện một niệm có sức cảm ứng mười phương chư Phật, một lạy có sức diệt sạch vô lượng tội báo. Để cầu cho trong lục đạo, ai đang chịu khổ thì nhờ sức Phật đà, sức Phật pháp và sức Thánh hiền mà làm cho tức khắc thoát khỏi, ai chưa chịu khổ thì nhờ sức Phật đà, sức Phật pháp và sức Thánh hiền mà làm cho họ vĩnh viễn tránh được. Cầu cho tất cả, từ nay sắp đi, vĩnh viễn không còn đọa lạc ác đạo ; trừ hết ba thứ chướng ngại để tùy niệm mà vãng sinh, siệt hết năm thứ sợ hãi để tự tại mà giải thoát ; tuệ nghiệp thì nỗ lực một cách liên tục, diệu hạnh thì thực hiện một cách đầy đủ; vượt qua Pháp vân địa, nhập Kim cang tâm mà thành Chánh biến giác.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy vận dụng tâm trí hơn nữa, tập trung thính giác mà nghe cho kyլ vừa nghĩ vừa nhớ một cách chuyên chú.


Tạp tạng kinh nói, lúc ấy có một con quỉ bạch với Mục liên tôn giả, thân con hai vai có mắt, ngực có mũi và miệng, còn đầu thì không có, như vậy là vì tội gì gây ra ? Tôn giả trả lời, vì ngươi đời trước làm đồ đệ những tên đao phủ thủ, khi chúng giết người thì ngươi khoái thích, dùnggiây buộc kéo giúp chúng, do đó mà bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, còn giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục.

Một con quỉ khác bạch với Mục liên tôn giả, thân hình con như một khối thịt, không có tay chân, không có tai mắt và các bộphận khác, luôn luôn bị trùngrỉa và chim mổ mà ăn, đau đớn hết cách chịu đựng, như vậy là vì tội gì gây ra? Tôn giả trả lời, vì ngươi đời trước đánh thuốc phá thai của người, làm cho thai nhi không toàn mạng, do đó mà bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, còn giaiđoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục. Một con quỉ khác bạch với Mục liên tôn giả, bụng con thì quá lớn, cổ con thì chỉ như kim, suốt năm suốt tháng ăn uống không được, như vậy là vì tội gìgây ra? Tôn giả trả lời, vì ngươi đời trước làm chủ thôn xóm,tự thị quyền quí, chè chén hoành hành, khinh khi cướp đoạt,làm cho dân tình vừa khổ vừa đói, do đó mà bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, còn giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục. Một con quỉ khác bạch với Mục liên tôn giả, từ khi sinh ra đến giờ, con bị hai vòng sắt nóng bám dưới hai nách, làm cho cả mình cháy nướng, như vậy là vì tội gì gây ra? Tôn giả trả lời, vì ngươi đời trước trộm lấy bánh của đại chúng kẹp dưới hai nách, do đó mà bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, còn giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục. Một con quỉ khác bạch với Mục liên tôn giả, con thường dùng đồ bọc đầu lại, vì sợ người giết mà lòng rất kinh khiếp, như vậy là vì tội gì gây ra ? Tôn giả trả lời, vì ngươi đời trước tà dâm, ngoại tình, thường sợ người khác nhìn thấy, hoặc sợ người chồng bắt được thì xích lại và đánh chết, lòng thường khiếp hãi, do đó mà bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, còn giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như Kinh mô tả, ai không cả sợ. Vì lẽ vô thỉ đến giờ, chúng ta có thể đã làm vô lượng tội ác đó. Tội ác đó có ra là vì tâm từ bi không có. Nghĩa là vì ỷ mạnh khinh yếu, vì muốn hãm hại và cưỡng đoạt, vì quên lẽ phải và khinh hiền thiện, mà gây ra đủ thứ tội lỗi. Những tội lỗi như vậy tất nhiên sẽ phải chịu khổ báo trong các ác đạo. Ngày nay, đại chúng hãy chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, khắp vì hết thảy những người đang chịu khổ hoặc sẽ chịu khổ trong lục đạo mà khẩn cầu sám hối. Lại khẩn cầu sám hối cho cha mẹ, sư trưởng và bà con, cho chính bản thân của mình. Tội đã làm thì nguyện xin tiêu diệt, tội chưa phạm thì không dám tạo ra. Khẩn cầu sám hối như vậy, đại chúng hãy cùng nhau qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian:


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Liên hoa tôn phong phật,

Nam mô Tịnh bảo hưng phong phật,

Nam mô Điện đăng phan vương phật,

Nam mô Pháp không đăng phật,

Nam mô Nhất thế chúng đức thành phật,

Nam mô Hiền phan tràng vương phật,

Nam mô Nhất thế bảo trí sắc trì phật,

Nam mô Đoạn nghi bạt dục trừ minh phật,

Nam mô Ý vô khủng cụ oai mao bất thụ phật,

Nam mô Sư tử phật,

Nam mô Danh xưng viễn văn phật,

Nam mô Pháp danh hiệu phật,

Nam mô Phụng pháp phật,

Nam mô Pháp tràng phật,

Nam mô Tu di đăng quang minh phật,

Nam mô Bảo tạng trang nghiêm phật,

Nam mô Chiên đàn ma ni quang phật,

Nam mô Kim hải tự tại vương phật,

Nam mô Đại bi quang minh vương phật,

Nam mô Ưu bát la liên hoa thắng phật,

Nam mô Liên hoa tu trang nghiêm vương phật,

Nam mô Kim cang lao cường tự tại vương phật,

Nam mô Thù thắng nguyệt vương phật,

Nam mô Nhật nguyệt quang vương phật,

Nam mô Đại thế chí bồ tát,

Nam mô Thường tinh tiến bồ tát,

Nam mô Bất hưu tức bồ tát,

Nam mô Hư không tạng bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin các đấng Đại từ bi phụ đem năng lực đại từ bi mà cứu vớt hết thảy những người đang chịu khổ và sẽ chịu khổ trong lục đạo, làm cho họ tức khắc thoát khỏi; đem năng lực đại thần thông mà đoạn trừ quả báo và nghiệp nhân của các ác đạo, trong đó có địa ngục. Làm cho mọi người, từ nay đến ngày toàn giác, vĩnh viễn không đọa lạc ác đạo, bỏ thân tội báo mà được thân kim cang, tứ đẳng lục độ biểu hiện thường trực, tứ biện lục thông tự tại như ý, dũng mãnh tinh tiến một cách không gián đoạn, tiến tu viên mãn hạnh nguyện thập địa, trở lại độ thoát tất cả chúng sinh.

Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy tăng lòng chí thành lên đến tột độ, tập trung tâm trí lại cho duy nhất mà nghe một cách cẩn thận. Khi Phật ở thành Vương xá, trong vườn trúc Ca lan đà, bấy giờ Mục liên tôn giả xuất định, tản bộ bên bờ sông Hằng, thấy các ngạ quỉ chịu tội báo không giống nhau. Các ngạ quỉ ấy sinh tâm cung kính, đến hỏi Mục liên tôn giả về kiếp trước của mình. Một con quỉ hỏi Mục liên tôn giả, từ lúc sinh ra đến giờ, con luôn luôn đói khát; muốn đến nhà xí lấy phẩn mà ăn, thì bị trên nhà xí có một con quỉ lớn mạnh hơn, lấy gậy đánh con, nên con chưa bao giờ lại gần được những chỗ ấy, như vậy là vì tội gì gây ra? Tôn giả trả lời, vì khi làm người, ngươi là chủ chùa, có những khách tăng đến khất thực, ngươi tiếc lẫn không cho ăn, chờ khách tăng đi rồi, người mới đem ăn với người trong chùa. Vì ngươi keo lẫn của chung mười phương tăng chúng một cách vô lý như vậy, nên bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục. Một con quỉ hỏi Mục liên tôn giả, từ lúc sinh ra đến giờ, trên vai con có bình đồng lớn, trong chứa đầy nước đồng sôi, con phải lấy gáo múc nước ấy và phải tự dội xuống đầu mình, thống khổ thật khốc liệt, như vậy là vì tội gì gây ra? Tôn giả trả lời, vì khi làm người, ngươi là tri sự trong chùa, coi việc tăng chúng, có một bình sữa đặc ngươi đem giấu đi, không chịu y theo giờ ăn cúng dường tăng chúng, chờ khách tăng đi rồi mới đem ra ăn với người trong chùa. Nhưng bình sữa đặc ấy, theo lời người hiến cúng, là của chung mười phương tăng chúng, mười phương tăng chúng đều có quyền hưởng. Vì ngươi keo lẫn một cách vô lý như vậy nên bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục.

Một con quỉ hỏi Mục liên tôn giả, từ lúc sinh ra đến giờ, luôn luôn con phải nuốt viên sắt nóng, như vậy là vì tội gì gây ra ? Tôn giả trả lời, vì khi làm người, ngươi là sa di, lấy nước pha đường, đường viên cứng và lớn, người động lòng ăn trộm, đập ra lấy một ít, rồi tăng chúng chưa uống, ngươi đã lén uống trước một miếng, vì vậy nên bị tội báo này. Nhưng đây chỉ là giai đoạn mở đầu của tội báo, giai đoạn chính thức của tội báo thì ở địa ngục.

Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, như ngài Mục liên đã thấy, cảnh tượng thật khủng khiếp. Chúng ta có thể cũng đã có những tội lỗi ấy, chỉ vì vô minh làm mờ ám mà không tự nhớ biết. Phỏng địnhđã có tội lỗi và vị lai sẽ phải chịu khổ báo như vậy, ngày nay, đại chúng hãy chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, tàm quí sám hối, nguyện xin tiêu diệt.


Đại chúng hãy vì tất cả ngạ quỉ khắp cả mười phương, cùng tận không giới, mà khẩn cầu sám hối. Lại phụng vì cha mẹ, sư trưởng và thân quyến mà khẩn cầu sám hối. Phụng vì các vị tôn chứng, các vị thượng tọa, trung tọa và hạ tọa, bạn hiền bạn ác mà khẩn cầu sám hối. Rộng ra nữa, phụng vì mười phương vô cùng vô tận hết thảy chúng sinh trong lục đạo tứ sinh mà khẩn cầu sám hối. Tội đã làm thì nhân sám hối mà tiêu diệt, tội chưa có thì nhờ sám hối mà không dám làm. Khẩn cầu sám hối như vậy, đại chúng hãy qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian (18) .

 

Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Câu lưu tôn phật,

Nam mô Câu na hàm mâu ni phật,

Nam mô Ca diếp phật,

Nam mô Sư tử phật,

Nam mô Minh diệm phật,

Nam mô Mâu ni phật,

Nam mô Diệu hoa phật,

Nam mô Hoa thị phật,

Nam mô Thiện tú phật,

Nam mô Đạo sư phật,

Nam mô Đại tí phật,

Nam mô Đại lực phật,

Nam mô Tú vương phật,

Nam mô Tu dược phật,

Nam mô Danh tướng phật,

Nam mô Đại minh phật,

Nam mô Diệm kiên phật,

Nam mô Chiếu diệu phật,

Nam mô Nhật tạng phật,

Nam mô Nguyệt thị phật,

Nam mô Chúng diệm phật,

Nam mô Thiện minh phật,

Nam mô Vô ưu phật,

Nam mô Sư tử du hý bồ tát,

Nam mô Sư tử phấn tấn bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát,

Nam mô Phật đà,

Nam mô Đạt ma,

Nam mô Tăng già.


Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin các đấng Đại từ bi phụ vận dụng lòng từ bi quảng đại mà cứu vớt tất cả chúng sinh hiện chịu khổ báo ngạ quỉ trong mười phương quốc độ. Lại nguyện xin cứu vớt vô lượng khổ báo của tất cả chúng sinh thuộc địa ngục, súc sinh và loài người trong mười phương quốc độ. Làm cho hết thảy tức khắc thoát khỏi mọi thứ tội báo, ba thứ chướng ngại diệt sạch, năm thứ sợ hãi không còn, gột rửa tâm tính bằng tám giải thoát, giáo hóa vạn loại bằng bốn hoằng thệ, trực tiếp được thấy từ dung của Phật, được nhận chánh pháp của Ngài, không rời bản vị mà phiền não lọc hết, tùy niệm mà đáp ứng khắp các quốc độ, hạnh nguyện viên mãn một cách mau chóng, chánh giác hoàn thành một cách vượt bậc.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, hãy tăng thêm hơn nữa lòng chí thành mà nhất tâm nghe kỹ. Lúc bấy giờ Phật ở thành Vương xá. Phía đông nam thành ấy có cái ao nước, đại tiện tiểu tiện và bao nhiêu đồ bẩn đều đổ xuống, hôi thối không thể đến gần. Có một con trùng lớn sống trong ao đó, mình dài đến vài trượng, không có chân càng, ngoi ngóp bò lết, người coi đông đến vài ngàn. A nan tôn giả cũng đến nhìn và về bạch rõ với Phật. Phật với đại chúng cùng đến bên ao. Đại chúng nghĩ, hôm nay Phật nên vì mọi người nói rõ nguồn ngọn của con trùng này. Phật biết và bảo đại chúng, sau khi đức Phật Duy vệ niết bàn, trong một cảnh chùa tháp, một hôm có năm trăm vị Tỷ kheo kinh quá. Vị tự chủ hoan hỷ, mời ở lại và cúng dường một cách hết lòng, không tiếc lẫn chi cả. Về sau, có năm trăm thương khách buôn vàng ngọc bằng đường hàng hải, lúc trở về, ngang qua chùa ấy, thấy năm trăm vị Tỷ kheo tinh tiến hành đạo thì ai cũng phát tâm, hoan hỷ bàn với nhau, ruộng phước khó gặp lắm, chúng ta hãy thiết một lễ hiến cúng nhỏ mọn. Mỗi thương khách bỏ ra một viên ngọc, tất cả đủ số năm trăm viên ngọc như ý, gửi nơi vị tự chủ. Vị tự chủ này, sau đó đổ ra xấu bụng, muốn chiếm lấy một mình, không đem số ngọc ấy thiết cúng. Tăng chúng bảo, số ngọc của các thương khách cho, nên đem thiết cúng, thì vị tự chủ bảo, ngọc đó họ hiến cho ta, nếu muốn lấy thì để đem phẩn mà cho các ông. Các ông không đi khỏi đây ngay tức khắc thì ta sẽ chặt chân tay mà ném cả vào hầm phẩn. Tăng chúng nghĩ đến cái ngu của vị tự chủ nên yên lặng đi cả. Vì tội ác đó mà ngày nay vị tự chủ phải làm thân con trùng này. Về sau, khi vào địa ngục, thống khổ lại còn khốc liệt nhiều hơn. Phật ở thành Vương xá. Có một kẻ lưỡi dài và lớn, bị đóng đinh sắt là lửa cháy bùng lên, cả ngày lẫn đêm thống khổ thật thảm. Mục liên tôn giả hỏi Phật, vì tội gì mà kẻ ấy chịu khổ đến như vậy ? Phật dạy, kẻ ấy xưa kia cũng đã làm một vị tự chủ, nhưng nhiếc mắng và trục xuất các vị Tỷ kheo, bất kể khách tăng hay ở lâu, không cho ăn uống, không cho cùng nhận đồ hiến cúng. Vì tội ác đó mà bị khổ báo như vậy. Lại có kẻ thân hình cao lớn, trên đầu có cái vạc, lửa bốc dữ dội. Trong vạc đầy nước đồng sôi, chảy tràn bốn mặt miệng vạc, tưới xuống cùng mình, làm cho kẻ ấy chạy khắp không gian, không thể đứng lại mà nghỉ. Mục liên tôn giả hỏi Phật, kẻ ấy vì tội gì mà chịu thống khổ như vậy ? Phật dạy, kẻ ấy đời trước làm tri sự trong chùa, thí chủ cúng dầu, không đem phân cúng cho các vị khách tăng, chờ họ đi mới chia nhau với người trong chùa. Vì tội ác đó mà bị khổ báo như vậy. Lại có kẻ thân thể bị một viên sắt nóng đỏ rực, xoi vào từ trên đầu và đâm ra ở dưới chân, làm cho kẻ ấy chạy khắp không gian, thống khổ dữ dội. Mục liên tôn giả hỏi Phật, vì tội gì mà bị cực hình ấy? Phật dạy, xưa kia người ấy làm một sa di, trộm bảy quả trong vườn của tăng chúng, đã đọa địa ngục chịu vô lượng khổ rồi, vì tội dư chưa hết nên bị cực hình này. Lại có một con cá lớn, một thân mà có đến trăm đầu, đầu nào cũng khác nhau, bị sa lưới của ngư phủ. Phật thấy, nhập định từ tâm, gọi tên nó, tức thì nó trả lời được. Phật hỏi, mẹ con ở đâu ? Nó đáp, làm sâu trong nhà xí. Phật nói với các vị Tỷ kheo, con cá này, thời kỳ đức Phật Ca diếp, đã làm một vị Tỷ kheo thông suốt ba tạng, vì ác khẩu mà bị quả báo nhiều đầu. Mẹ nó, lúc ấy, hưởng đồ người ta cúng dường cho nó, nên bây giờ làm sâu trong nhà xí.

Quả báo con cá này do ác khẩu thô lỗ, hung hăng, phản gián đôi bên, rối loạn hai phía. Sau khi chết, nó đọa địa ngục, thì ngục tốt đã nung đỏ rực con dao trổ, bằng sắt, mà áp lưỡi nó ; lại nung câu sắt mà cắt, thứ câu có ba mũi, sắc như đầu mũi nhọn ; rồi dùng trâu cày nát lưỡi ấy ; lại dùng chày sắt nóng đâm vào cổ. Mấy ngàn vạn kiếp mới hết tội báo như vậy và được thoát khỏi địa ngục, nhưng lại sinh vào loài thú vật như thế này đây. Nếu ai chỉ trích cha mẹ, sự trưởng hay quốc chúa, thì tội báo còn hơn nữa.


Hôm nay, tất cả đại chúng cùng sám hối trong đạo tràng này, nghe Phật huấn thị thật nên khiếp sợ. Bởi vì sự thực trước mắt là nghiệp nhân thiện ác đã thấy quá rõ, quả báo tội phước không còn nghi ngờ. Vậy chỉ còn mỗi một việc là nỗ lực mà sám hối. Mở kinh ra là đã cùng nhau thấy rõ mọi việc. Nếu không nỗ lực mà lại giải đãi thoái lui một chút, thì việc chúng ta làm ngày nay, làm sao hoàn thành? Đói mà chỉ mơ tưởng đủ thứ mĩ vị, thì vẫn không ích gì cho cái đói ấy. Vì vậy, muốn cầu Phật pháp tối thượng và tuyệt diệu, muốn độ thoát tất cả, thì không thể chỉ dừng lại nơi sự ước nguyện trong lòng. Mà đã có sự ước nguyện trong lòng rồi thì phải tự nỗ lực, cần mẫn mà thực hiện. Đại chúng hãy chí tâm, đồng một nỗi thống thiết, gieo xuống đất tất cả năm bộ phận của cơ thể, vì hết thảy mọi người trong địa ngục, trong ngạ quỉ, trong súc sinh và trong loài người mà khẩn cầu sám hối. Lại vì cha mẹ, sự trưởng, bạn hiền, bạn ác, vì chính bản thân mình cùng mọi người liên hệ mà khẩn cầu sám hối. Tội lỗi đã làm thì nguyện xin tiêu diệt, tội lỗi chưa phạm thì nguyện xin không dám. Khẩn cầu sám hối như vậy, đại chúng hãy cùng nhau qui y và đảnh lễ các đấng Đại từ bi phụ của cả thế gian:


Nam mô Di lạc phật,

Nam mô Thích ca mâu ni phật,

Nam mô Đề sa phật,

Nam mô Minh diệu phật,

Nam mô Trì man phật,

Nam mô Công đức minh phật,

Nam mô Thị nghĩa phật,

Nam mô Đăng diệu phật,

Nam mô Hưng thạnh phật,

Nam mô Dược sư phật,

Nam mô Thiện nhu phật,

Nam mô Bạch hào phật,

Nam mô Kiên cố phật,

Nam mô Phước oai đức phật,

Nam mô Bất khả hoại phật,

Nam mô Đức tướng phật,

Nam mô La hầu phật,

Nam mô Chúng chúa phật,

Nam mô Phạn thanh phật,

Nam mô Kiên tế phật,

Nam mô Bất cao phật,

Nam mô Tác minh phật,

Nam mô Đại sơn phật,

Nam mô Kim cang phật,

Nam mô Tướng chúng phật,

Nam mô Vô úy phật,

Nam mô Trân bảo phật,

Nam mô Sư tử phan bồ tát,

Nam mô Sư tử tác bồ tát,

Nam mô Vô biên thân bồ tát,

Nam mô Quan thế âm bồ tát,

Lại nữa, đệ tử chúng con chí thành qui y và đảnh lễ hết thảy Tam bảo khắp cả mười phương, cùng tận không giới. Nguyện xin các đấng Đại từ bi phụ dùng năng lực đại từ bi, năng lực đại trí tuệ, năng lực bất tư nghị và năng lực đại tự tại mà độ thoát tất cả chúng sinh trong lục đạo, diệt trừ tất cả thống khổ trong lục đạo ấy. Bằng cách làm cho chúng sinh hết sạch nghiệp nhân của tam đồ ác đạo, nghĩa là vĩnh viễn không còn tạo ra năm thứ tội nghịch và mười thứ ác nghiệp, nên cũng vĩnh viễn không còn trở lại đọa vào tam đồ ác đạo ấy nữa. Và từ nay sắp đi, bỏ sự sinh ra với đời sống tội báo mà được sự sinh ra với đời sống tịnh độ, tức là bỏ tính mạng tội báo mà được tính mạng tuệ giác, bỏ thân thể tội báo mà được thân thể kim cang, hết cái khổ ác đạo mà được cái vui niết bàn, nhớ cái khổ ác đạo mà phát bồ đề tâm, tứ đẳng và lục độ thường trực biểu hiện, tứ biện và lục thông như ý tự tại, dũng mãnh tinh tiến không ngừng không nghỉ, tiến tu viên mãn hạnh nguyện thập địa, rồi lại độ thoát hết thảy chúng sinh.


Send comment
Your Name
Your email address