Thương Nhớ Mẹ

Wednesday, 12 June 202411:22 PM(View: 119)
Thương Nhớ Mẹ
THƯƠNG NHỚ MẸ
HT. Thích Giác Nhiên
 
 
Quý hóa thay gặp Phật ra đời!

Quý hóa thay được gần Chánh Pháp

Quý hóa thay Giác ngộ Tu hiền

Quý hóa thay vẹn toàn Hiếu hạnh


BỨC CHƠN DUNG HIỀN MẪU


Lưu lại nơi đây một tấm hình

Niệm tình Mẫu tử đức ân sinh

Một lòng luyến tiếc càng thương mến

Bức ảnh nhìn qua rất cảm tình

Chơn mạo oai nghiêm đầy đức hạnh

Dung nhan đĩnh đạc tánh quang minh

Từ bi Bác ái càng cao quý

Mẫu tử hiếu ân phải vẹn toàn. 


LỜI TỰA


Xứ Văn Minh lắm nhiều vật chất 

Nhưng thiếu Tinh-thần và Tình thương đạo nghĩa

Mới xảy ra lắm chuyện bẻ bàng, cho tình đời thế thái…


Phần nhiều quí đồng hương thay đổi một cuộc sống mới. Gặp phải con, cháu, dâu rể, anh, em, bằng hữu v.v…Hất hủi phụ phàng làm cho quá buồn lòng nản chí, lắm lúc muốn hủy bỏ đi cái kiếp đau thương tủi nhục nầy…


Thầy là chứng nhân của trăm muôn ngàn chuyện đã xảy ra, nên đã cảm thông bao nỗi đau khổ ấy…Nên Thầy cố gắng soạn lại một cuốn Cẩm Nang Thơ. Trước kia là Tập thơ Thương Nhớ Đến Mẹ Hiền Tập Quà Vu Lan gồm trên cả trăm bài Thi, Thơ tuyệt tác. Chỉ dạy về Hiếu Thảo Đạo Nghĩa phân tích rõ ràng: Ân Cha, Nghĩa Mẹ, Bổn Phận Thầy Trò, Tình Nghĩa Phu-Thê, Tình Nghĩa Đệ-Huynh…Bổn phận làm Cha, Mẹ, Vợ, Con, Cháu, Anh, Em, Dâu, Rể v.v…


Đây là một tập CẨM NANG THƠ tối hậu rất hay, rất quý. Để răn đời tỉnh thế, nó chính là phương thần dược để xoa dịu đi vết thương lòng của nhân thế. Vì nó là phương pháp sẽ hóa giải bao nhiêu nỗi oan khiên…


Tuy thực tế tác giả nói là hoàn cảnh của chính mình…Để nói lên xuất tự đáy lòng với bao sự thật…Hầu thắp lên ánh Nhiên Đăng tỏ sáng soi chiếu cảnh đời đang đam mê trong cõi ngũ trược ác thế nầy. Mong sao mỗi gia đình đều có một cuốn và khuyến khích các con em mình đọc tập thơ nầy sẽ đem laại nhiều lợi ích quí baáu về đạo đức tinh thần.


California ngày Báo-Hiếu Vu-Lan

Năm Quý Hợi 1983


Đức Pháp Chủ G.H.P.G.T.G.K.S.T.G

Hòa-Thượng Thích-Giác-Nhiên


GỞI MẸ


Mẹ Mẹ Mẹ Mẹ!!!

Con viết thơ nầy dâng đến Mẹ

Tây phương Mẹ chứng tấm lòng con

Từ đây lưu xứ nơi quê khách

Ghi lại vần thơ tưởng Mẹ Hiền


Đất khách quê người con đâu muốn

Nhưng vì hoàn cảnh phải ly hương

Khi con nhớ lại lòng se thắt

Tạm mượn vần thơ để giải bày


Viết đoạn văn nầy khuyên nhân thế

Giữ trọn hiếu đạo với nhân luân

Tín thành cho vẹn tình Sư phụ

Nhân nghĩa cho tròn phận đệ Huynh


Sư đệ vẹn niềm ân hiếu để

Cháu con gìn giữ đạo gia phong

Hầu mong xây dựng đời tươi sáng

Nơi xứ văn minh kém nghĩa tình


Tình lấy cảnh mình mà diễn tả

Ấy là thực tế để răn đời

Mong chư độc giả xem cho kỹ

Nhắc nhở cháu con hiếu thảo tròn


Thoả nguyện lòng tôi chẳng mong ước

Cảnh đời trở lại Thuấn-Nghiên xưa

An cư lạc nghiệp đầy vui sướng

Hạnh phúc âu ca cảnh Thái Bình.


Kính dâng đến mẹ


Tạm cảnh hoa tiên trang giấy trắng

Mượn ngòi bút sắt dệt thành chương.


Kính gởi Mẹ-Hiền nơi Tiên-cảnh

Có xin chứng-giám tấm lòng con


Nay con tả một vần thơ ngắn

Mượn gió đưa sang gởi Mẹ-Hiền


Xin Mẹ chứng lòng con chí-hiếu

Đáy lòng phát-xuất tả thành thơ


Thơ gởi theo mây đến Mẹ-Hiền

Lòng con thao thức dạ nào yên

Khi xa cách mẹ người duy-nhứt

Ghi lại đời tôi mất Mẹ-Hiền.


Hoài-cảm 

Lòng nhớ-nhung thương mẹ


Hươi bút đề thơ lưu kỷ-niệm

Tỏ tấc lòng thành với Mẫu-thân


Con đốt nén hương dâng đến Mẹ

Để tỏ lòng đứa trẻ tha-phương.


Mẹ đã nằm sâu lòng đất lạnh!

Thế-gian ai có cảnh này không?


Tình thương mến Mẹ hơn trời biển

Mô-tả nơi đây có thấm gì…


Nhưng con mượn tạm đôi bài kệ

Xuất tự đáy lòng để nói lên,


Phân tỏ giãi bày bao thảm-trạng

Hầu vơi đi bớt nỗi thâm-tình!!!

THƯƠNG NHỚ MẸ

 

Mẹ hỡi, mẹ ơi! hỡi Mẹ-Hiền!

Chẳng hay hồn Mẹ có linh thiêng

Về đây chứng chiếu lòng con thảo

Đang đốt nén hương vái khẩn, nguyền.

 

Giờ đây thuyết Pháp khắp quê người

Biết Mẹ chốn nào lệ đổ rơi!

Tạo hóa hỡi ơi! sao thế thái?

Nỡ đành cướp mẹ mất đi rồi!

 

Lắm lúc về nhà con để vở

Mẹ ôm con trẻ Mẹ liền hôn

Kìa khoai kìa bánh chừa con đó

Con hãy ăn đi đặng đỡ lòng

 

Rồi những đêm đông trăng sáng tỏ

Mẹ ngồi kể lại chuyện đời xưa

Con nằm bên Mẹ lòng tha thiết

Thỉnh thoảng đêm tàn tiếng võng đưa.

 

Lắm lúc vầng trăng ven khóm liễu

Từng cơn cánh nhạn điểm lưa-thưa

Mẹ nhìn con trẻ hôn lên trán

Hòa với đêm đông xạt lá dừa…

 

Bên tai lanh-lảnh tiếng hò quê

Cùng với dòng sông chảy nặng nề

Mẹ bảo con khờ nên ngủ chứ

Khuya rồi con thức mãi làm chi?

 

Con dạ, con vâng, con sắp ngủ

Mẹ còn dọn dẹp cửa nhà sau

Xong rồi mẹ lại thăm con trẻ

Sợ muỗi vô tình đốt lấy thân

 

Giấc ngủ con yên Mẹ chẳng yên

Vì thương con trẻ tuổi hoa-niên

Thì ra Mẹ khổ con vui sướng

Nhưng Mẹ vẫn cam chẳng não-phiền.

 

Sáng sớm Mẹ đà kêu trẻ dậy

Nhủ rằng ráng học chớ ham chơi

Hầu mai doanh toại lo tìm sống

Và được chi với tiếng đời.

 

Đến sáng thì con lại học-đường

Mẹ già chạy tảo khắp muôn phương

Kiếm tìm tiền bạc mưu nuôi sống

Chẳng nệ trần-gian cảnh gió-sương

 

Nhìn Mẹ áo quần sơ sịa quá

Còn con lại được lắm xue-xoang

Cảm tình con hỏi vì sao Mẹ? 

Mẹ đáp thương con Mẹ chẳng màng!

 

Con út Mẹ yêu nhiều hơn cả

Món ngon vật lạ để dành con

Muốn chi được nấy vừa theo ý

Từ thưở bé măng đến trưởng thành.

 

Diễm phúc của con nhiều hơn hết

Ân dày nghĩa nặng trả rồi đâu

Thương con Mẹ lắm bao mài miệt

Chẳng kể tuổi già sống chết chi.

 

Nhớ lại ngày xưa nhiều nắng nhạt

Con đau Mẹ lại đứng gần bên

Mẹ van Mẹ vái đầu con mạnh

Mẹ khấn Mẹ nguyền được hết ngay.

 

Lúc ấy con đau nhiều quá sức

Chiêm bao thấy Phật hiện gần bên

Giơ tay Phật nói nầy con hỡi :

Sao chẳng xuất gia kẻo trễ kỳ.

 

Thuở nhỏ mới nên vừa tám tuổi

Thì con phát nguyện lớn đi tu

Nay con tuổi đã vừa nên lớn

Con hãy mau chơn đạo đắc thành

 

Khi ấy giựt mình con tỉnh giấc

Con kêu mẹ hỡi Mẹ gần con

Chiêm bao con thấy điềm linh hiển

Phật bảo con tu kẻo trễ kỳ.

 

Bổn nguyện của con từ bé nhỏ

Xuất gia đầu Phật chẳng màng chi

Con xin lạy Mẹ an lòng dạ

Hãy để con tu mới thỏa nguyền.

 

Mẹ mới rờ đầu con nóng quá

Nó mê nó sảng nói sàm đây

Dầu thoa, thuốc xức cho mau mát

Thứ uống thứ ăn tấp nập liền…

 

Thức suốt đêm trường không an giấc

Con rên một tiếng Mẹ kề con

Sao con? sao hỡi? sao con hỡi?

Thân thể của con lại thế nào?

 

Ráng ngủ đi con, con ráng ngủ

Thương con lo lắng biết dường bao

Hôm nay nhớ lại, càng thương nhớ

Nhớ lúc từ thân tuổi đã già.

 

Muốn được làm con tròn hiếu hạnh

Ráng tu tầm đạo độ quần-sanh

Hồi chuông tỉnh giác người mê mộng

Nương ánh từ-quang bóng Phật-Đà

 

Để đáp ân Cha, nuôi dưỡng-dục

Hầu đền nghĩa Mẹ, đẻ sanh ra

Hôm nay bổn nguyện chưa tròn vẹn

Gặp phải song thân bóng xế tà

Đau bấy tâm cang lòng chua xót

Thương tình mẫu tử lệ đầm sa!

Vân-du khắp chốn lo hoằng-hóa

Quên tuổi từ-thân đã đến già.

 

Bỗng một ngày kia điềm bất hạnh

Mẹ lâm bệnh nặng khắp châu-thân

Kêu con mẹ lắm lời tha-thiết

Mẹ chắc xa con tách cõi trần!

 

Con quá đau lòng, rươm-rướm lệ!

Mẹ ôi ! chớ vội bỏ đành con?

Nỡ nào Mẹ lại chia đôi ngã?

Mẹ vắng con đây mãi đợi chờ.

 

Nhưng thảm thương thay cảnh đoạn trường

Hóa-công chẳng đoái nỗi đau thương!

Cuối cùng Mẹ trút vài hơi thở

Hồn đến Tây-phương xác tại giường.

 

Rồi chiếc quan tài đem đến liệm

Mẹ nằm yên lặng thảm-bi thay!

Ngậm ngùi thương mẹ lòng rười rượi

Con ở trần gian, Mẹ chốn nào?

 

Con cố chùi châu nhưng vẫn chảy

Đáy lòng quằn quặn cảnh mồ-côi

Từ nay dương thế phân đôi nẻo

Nhớ mẹ thương ôi! Mẹ chết rồi!

 

Cây muốn đứng yên song bởi gió

Con thương nhớ Mẹ, Mẹ không còn

Giờ đây nhắc đến công ơn Mẹ

Mẹ hỡi thấu giùm dạ của con

 

Con đứng bên mồ con khấn vái

Mẹ ơi! đáy ngọc với đáy lòng

Thâm tình sâu nặng lòng tha thiết

Ân nghĩa sanh thành tợ núi non

 

Rồi những đêm về con an giấc

Mẹ Hiền, hiện lại đứng gần bên

Con vồ bắt Mẹ lòng con quýnh

Mẹ luống giang-sơn mất dạng hình.

 

Lúc ấy giựt mình con thức dậy

Kiếm tìm chẳng thấy Mẹ nơi đâu

Kìa bàn thờ Mẹ đèn leo lét

Và khói trầm-hương tắt đã lâu

 

Cách mấy ngày sau vì Phật sự

Rồi con vội vã bước lên đường

Ra đi bỏ lại tình thân tộc

Cùng mộ hiền nhân chốn cố hương.

 

Vì phận con làm Khất-sĩ-môn

Ngày đêm khất thực chốn cô thôn

Khi nào tưởng Mẹ lòng rười rượi

Suối lệ trên nguồn cứ chảy tuôn!

 

Con nghĩ mồ thân nơi cố quận

Chẳng hay ai có viếng cùng không

Hay là nấm mộ rêu xanh ngắt

Hay vắng trầm hương cảnh lạnh lùng!

 

Con muốn trở về thăm viếng mộ

Nhưng kìa muôn loại vẫn đau thương

Đêm ngày trông đợi người tăng-lữ

Rưới nước cam lồ dứt khổ đau.

 

Như thế con đành dâng sứ mạng

Gát tình riêng để sống tình chung

Vậy con cần phải thương bao quát

Chắc có Mẹ trong cảnh hữu thường.

 

Vẫn biết truy-thân thương cảm thế

Song le cần phải nhớ từ thân

Vội vàng con viết trang lưu bút

Ghi lại đời con mất Mẹ Hiền !!!

 

Vậy Mẹ thương con người mất Mẹ

Còn con thương Mẹ, Mẹ xa con

Con nguyền trọn kiếp tu đền đáp

Nghĩa nặng ân sâu chẳng bến bờ.

 

Chúc Mẹ nhẹ nhàng siêu thượng giới

Niết-bàn cực lạc sẽ kề bên

Hưởng an cõi thọ niên trường cửu

Đạo hiếu vẹn toàn thỏa nguyện con

 

Ôi! bao dòng chữ bao thương nhớ

Mượn gió đưa sang gởi Mẹ hiền

Xin mẹ chứng tri-lòng chí-hiếu

Non mòn biển cạn dám nào quên.

Ân-Cha nghĩa-Mẹ sánh bằng non

Đạo hiếu cần nên giữ vẹn tròn

Mười tháng cưu mang sanh đẻ trẻ

Ba năm bồng ẵm dưỡng nuôi con

Ăn cay uống đắng gian lao khổ

Vóc thể Mẹ Cha cũng thỏn mòn

Tu cứu Cửu-huyền cùng Thất-tổ

Thâm ân báo bổ được vuông tròn.

 

Công ơn Cha Mẹ sánh trời cao

Hiếu-tử đáp đền trả sớm mau

Mang nặng đẻ đau nhiều khó nhọc

Tanh-hôi dơ thúi chẳng hề nao

Hy-sinh suốt kiếp vì con trẻ

Gian khổ trọn đời chớ quản nao

Bổn phận làm con cần báo đáp

Là trang chí hiếu đấng anh hào

 

Gian khổ Mẹ Cha thật quá chừng!

Nhắc ra nước mắt chảy rưng-rưng

Gìn lòng trọn kiếp tu đền đáp

Giữ đạo suốt đời dạ mới ưng

Dốc báo tứ- ân đền nghĩa trọng

Hiếu Trung tròn vẹn mới vui mừng.

Để gương tươi sáng đời noi dấu

Đạo pháp lưu truyền mãi thạnh-hưng.

 

Cầu xin Tam-bảo nhỏ hồng-ân

Vong-Mẫu từ nay thoát nghiệp trần

Cực lạc Niết-bàn sinh bất-diệt

Thung-dung tự tại vẹn muôn phần.


Ngày 15-12-1965

 

MẾN THƯƠNG MẸ

 

Lên non mới biết non cao

Nghĩ sâu càng nhớ công-lao Mẫu Từ.

 

Xuống biển biết biển cạn sâu

Công ơn Cha Mẹ dám đâu phụ phàng.

 

Dầu cho biển cạn núi mòn

Con nguyền một tấm lòng son chẳng dời

 

Đời tôi chỉ một Mẹ Hiền

Là người duy-nhất là giềng mối xưa.

 

Đặt bút suối lệ trào dâng

Nhớ thương Hiền-Mẫu khó phân cạn lời.

 

Dầu cho vật đổi sao dời

Tôi nguyền giữ lấy những lời như trên.

NHỚ THƯƠNG MẸ

 

Đêm mười tám mùa hè Bính-ngọ

Mưa rơi lác-đác gió vi-vu

Tôi ngồi nhập định an trong cốc

Văng vẳng tiếng kêu của Mẹ Hiền.

 

Thúc giục con ôi nên cố gắng…

Đường tu gian khổ lắm nghe con…

Mẹ nay nhờ được đa hồng phước

Nên đã siêu thăng cõi thượng tầng.

 

Gẫm lại thương con còn tại thế

Gặp nhiều gian khổ lắm truân-chuyên

Nhưng sao đạo quả con thành tựu

Cố gắng nghe con, Mẹ kiếu về.

 

Con mở mắt ra còn bóng thoáng

Hương thơm bát ngát nổi da gà

Con liền lấy bút ghi cho nhớ

Kỷ niệm đời con chí quyết tu.

 

Nay con tả một vần thơ ngắn

Mượn gió đưa sang gởi Mẹ Hiền

Nhắc lại sanh thành bao khó nhọc

Hồi còn bé mẳng đến nên thơ.

 

Thương con nên lắm lời răn dạy

Đến chết còn khuyên chí miệt mài

Nghĩ lại lòng con giờ tợ cắt

Xót thương đến Mẹ, Mẹ không còn.

 

Biết kiếp đời nào con gặp lại

Mẹ ôi! Có thấu nỗi lòng con?

Biết kiếp đời nào con gặp Mẹ

Mẹ ôi! Đau đớn tận lòng con!!!

 

Đêm nay con thắp đèn con viết

Dầu cạn mực khô chẳng cạn lòng

Để tỏ nỗi niềm con hiếu hạnh

Cùng là Hiền-Mẫu của đời con.

 

Con nay tuổi đã càng thêm lớn

Tuổi lớn càng cao hiếu nặng nhiều

Tuy đã xuất-gia ngoài thế-tục

Nhưng lòng hiếu-tử dám nào quên.

 

Nay con nhắc lại trang lưu sử

Đời Mẹ gian-lao quá não nùng

Nội ngoại chỉ còn duy có một

Có chồng, chồng chết bỏ hai con.

 

Gìn lòng ở vậy nuôi đôi trẻ

Nhưng cũng theo Cha chết mất rồi!

Số có một mình đành phận chịu

Ôm cay nuốt đắng trải thời-gian

 

Nhưng sau duyên nghiệp còn vương vấn

Kết nghĩa tào khang với phụ-từ

Sanh đặng bảy con còn nhỏ dại

Cha ôi! Đành chết bỏ bầy con!

 

Lúc con tám tuổi còn ngây dại

Thương Mẹ gian-lao khổ nhất đời

Lần hồi hai trẻ chết theo Cha

Để lại năm con với Mẹ già.

 

Thương Mẹ dang lưng ra gánh-vác

Cho con ăn học trở nên người

Nghĩ lại thời-gian cơn dĩ vãng

Ruột con tựa thể đoạn từng cơn!

 

Thương Cha chưa đáp đền ơn nặng

Mến Mẹ nghĩa dầy trả chửa xong

Vội-vàng Cha-Mẹ qui Tiên-cảnh

Để lại cho con nhớ não nùng!

 

Ôi Cha! Ôi Mẹ! thấu lòng con

Nghĩa nặng ơn dày tợ núi non

Chín tháng cưu mang nhiều khó nhọc

Ba năm bồng ẵm đỡ nâng con.

 

Nhai cơm bún sữa nuôi săn-sóc

Vóc thể Mẹ-Cha cũng thỏn mòn

Uống đắng ăn cay đành phải chịu

Tanh hôi dơ-thúi có nào than.

 

Con đau thức suốt đêm canh giữ

Bỏ ngủ bỏ ăn cũng chẳng màng

Vái lạy Phật-trời thêm khẩn nguyện

Đông-y, Bác-sĩ chạy cùng đàng.

 

Lo con đến đỗi hai sắc tóc

Quên cả thân già chết điểm-trang

Ăn uống qua-loa cho lấy sống

Mặc cho lành kín với thế-gian

 

Bao nhiêu vui sướng nhường con cả

Cực khổ chết thân dạ chẳng màng

Nhắc lại thời-gian cơn khói lửa

Cửa nhà bị giặc đốt ra tro…

 

Nhiều lần quét sạch tiêu gia nghiệp

Mẹ cũng lo con vẹn phận tròn

Ráng học đi con, con ráng học

Ham chơi dốt học, dốt nghe con.

 

Gia tài sự nghiệp thì tiêu mất

Chữ nghĩa đem theo mãi vẫn còn

Trải mấy mươi năm còn văng vẳng

Lời vàng tiếng ngọc tạc lòng son

 

Lúc con tuổi mới vừa hai tám

Tỏ ý đi tu, Mẹ dạy rằng:

Nếu nói không làm thì đắc tội

Tuổi con còn nhỏ biết gì tu?

 

Ăn chay niệm Phật rèn tâm tánh

Hiếu hạnh vẹn toàn cũng gọi tu?

Con cũng biện-minh nhiều lý-lẽ

Nhưng không phá nổi đám mây mù

 

Lòng thương của Mẹ hơn trời biển

Cắt dứt không đành tuổi ấu-niên

Tìm cách cản con cho khéo léo

Nhưng lòng con quyết một đường tu.

 

Công-danh Phú-quí không màng đến

Kinh kệ trau-dồi mãi sợ lu

Trải có mấy năm bằng thế kỷ

Ham tu đến đỗi suốt ngày đêm.

 

Chiêm bao cũng thấy tu trên núi

Giấc ngủ mơ màng cũng tưởng tu

Tỏ thiệt mẫu-hiền con quyết chí,

Không cho, con cũng trốn đi tu.

 

Mẹ mới than rằng: ôi đứt ruột!

Bởi con là Út mẹ thương con

Con không thương Mẹ sao đi nhỉ?

Tiếng hỏi làm con lệ đổ trào!

 

Thời buổi loạn ly rừng núi hiểm…

Con đi tánh mạng biết toàn không?

Con đi chắc Mẹ sầu chết trước!

Con có hiểu rằng Mẹ khổ không?

 

Đất sẵn cây nhà con cất lấy

Chùa Am hay Cốc mặc tình con

Ở tu với Mẹ cho gần gũi

Cắt ruột sao đành đó hỡi con???

 

Tiếng nói Mẹ Hiền con xót dạ

Ruột đau từng đoạn đứt từng cơn!

Ôm Mẹ vào lòng con khóc ngất!

Con thương Mẹ lắm có gì hơn.

 

Đời con chỉ biết duy có Mẹ

Hiếu nghĩa muốn tròn phải ráng tu

Con có xem qua bao sách sử

THÍCH-CA Hiếu-Tử mới tròn xong.

 

Bỏ Cha, bỏ Mẹ lìa cung-điện

Cắt ái ly-gia chẳng luyến tình

Vợ đẹp con yêu Ngài Thái-Tử

Không màng vui hưởng cảnh cao-sang.

 

Xuất-gia cầu đạo tầm chơn-lý,

Độ rỗi chúng-sanh thoát khổ-nàn

Hiếu-hạnh gương Ngài nêu lại có

Con đây noi dấu bước theo chơn

 

Và gương hạnh-hiếu MỤC-KIỀN-LIÊN

Thân Mẫu ở ăn dạ chẳng hiền

Đọa lạc Tam-đồ đền tội báo

Nhờ Ngài cứu độ được siêu-thăng

 

Đó gương Hiếu-hạnh các người xưa

Con quyết noi theo dạ mới vừa

Chết sống mất còn con chẳng kể

Miễn sao bốn nguyện của con thành.

 

Vẫn biết ra đi như cắt ruột

Giữa tình Mẫu-Tử phải phân ly! 

Nhưng con xét lại đời trai trẻ

Không quỉ…thì ma…chẳng nể gì.

 

Chừng đó Mẹ thương còn nước khóc

Hồn con đọa xuống dưới âm-ty

Xác thân ai cũng rồi tiêu mất

Phân giải tận tường Mẹ xét suy.

 

Mẹ khổ với con không xiết tả

Con chưa đền trả được chút nào

Rồi đây Mẹ buộc con vào

Vợ con là nợ Me lao cực lòng…

 

Ôi! Trần thế nói không sao hết

Con phân trần thúc kết vài câu

Đời người gầm có bao lâu

Thở ra hơi cuối quay đầu về tây!!! 

 

Mẹ mới nói con ôi Mẹ rõ,

Vì thương con Mẹ tỏ cạn lời

Số kiếp người sống thác tại trời

Mẹ đồng ý cho con tu học.

 

Con còn nhỏ Mẹ còn đùm bọc

Nay lớn khôn tự-ý nguyện con

Hễ nhứt tâm phải giữ cho tròn

Đường tu niệm Mẹ đâu dám cản

 

Tuy nói thế, chớ ruột đau từng đoạn! 

Ba ngày đêm, Mẹ ăn ngủ không an

Xốn lòng con, đau thấu tận tim gan

Nhưng chí-nguyện, quyết hành theo chí-nguyện.

 

Trước giờ đi, dùng tướng quân đại chiến

Chấn chỉnh lòng, và chống giặc ngoại xâm

Lạy mẫu tử, để đền trả ân-thâm

Lạy anh chị, thế em nuôi dưỡng Mẹ.

 

Bao tiếng khóc đều bực lên la ré

Bao chiến quân, đều chạy biến sạch trơn

Quả tim con, dồi đập mãi từng cơn

Ôm Hiền-Mẫu vào lòng lăn lộn khóc.

 

Trong đêm ấy, dường như mau cấp tốc

Chẳng ngủ nghê, mà đã sáng dậy rồi

Gan ruột mềm, đứt từng đoạn chao ôi! 

Quyết tu học, sao thất-tình còn vướng?

 

Tuy nói thế, chớ nỡ nào không tưởng

Tình Mẹ con, là như ruột dính liền

Sách dạy rằng: vạn-hạnh hiếu vi-tiên

Ân Cha Mẹ, hơn non-sơn bể thái…

 

Nếu so lại, với nghĩa ân tình ái

Tình ví như, hạt cát, hoặc rãnh mương

Mà THÍCH-CA còn động mối tình thương

Bước ra cửa rồi trở vô ba lượt

 

Vén màn lên, nhìn GIA-DU CÔNG-CHÚA

Rồi than rằng: nay Nàng phải cách ta

Nàng vui lên, đừng sầu khổ khóc la

Chừng đắc quả, ta trở về cứu độ.

 

Chọn thì bước, nhưng vẫn còn tại chỗ

Thương Công-Chúa Gia-Du nhiều đau khổ

Thương Vua Cha, rồi thương cả Hầu-La

Dùng gươm tuệ, Ngài đoạn lìa mới dứt

 

Chí cương quyết, tâm đại-hùng đại-lực

Vì chúng-sanh, vì muôn loại khổ đau

Nhớ đêm khuya, lên lưng ngựa tẩu đào

Chính Đức Phật, còn phải tìm cách thoát.

 

Nên hôm nay, con phải đành bi-đát! 

Khi ra đi, giữ trước mặt Mẹ Hiền

Dầu tim đồng, gan thép cũng chinh-nghiêng

Ôi! Thương mẹ, dạy con vừa tức tưởi…

 

Con lên núi lên non con phải giữ

Phận tu hiền, cho trọn đạo nghe con

Quyết tu sao, cho đạo quả vuông tròn

Ôi! Tiếng ấy, hiện giờ còn văng vẳng.

 

Kể từ ấy, con bước ra đi thẳng

Trải thời-gian, gần hai chục năm qua

Thỉnh thoảng lâu, con mới viếng quê nhà

Thăm chốc lát, rồi lên đường viễn xứ.

 

Mỗi lần thăm, Mẹ Hiền thương tức tưởi

Nhưng không quên lời dặn bảo ráng tu

Sư tu vầy, trò hết sứ vui mừng

Đúng với hạnh, người chân-tu giải-thoát.

 

Được Mẹ vui, nguyện mình nay cũng đạt

Nên hy-sinh, dầu sống thác chẳng màng

Đi khắp nơi, hoàng-hóa độ nhân-gian

Bỗng ngày nọ, tin không lành đưa đến

 

Tin điện gấp, Bà Phước đang hấp hối

Chỉ chờ sư, về thấy mặt bạn đi…

Nhưng bận vì, ngày Tự-tứ Tăng-Ni

Việc đại sự, là việc trong Giáo-Hội

 

Trên hằng trăm, vị sư về sám-hối

Và Sư cô, đến tham dự cũng đông

Nhiều tin đồn, biết liệu tính sao xong,

Cam thất hiếu để lo tròn việc đạo.

 

Nhưng Phật-Trời, không phụ người tâm hảo

Để cho con, trả hiếu-thảo làm gương

Về thăm Bà, rồi chở thẳng nhà thương

Khoảng năm tháng, mấy chục ông Bác-sĩ

 

Nhiều đông-y, nhiều Thầy hay thuốc quí

Từ nội khoa, cho chí đến ngoại khoa

Thuốc chi hay, là đem chữa cho Bà

Nhưng rốt cuộc, phải cam đành thúc thủ

 

Bà lại bảo sớm trở về quê cũ

Đặng có gần, sẵn đất mộ của nhà

Biết muôn phần, cũng không sống một phần

Nhưng còn nước, lẽ tất nhiên còn tát.

 

Khi mệt quá, Bà ngất đi muốn thác

Qua cơn rồi, Bà tỉnh táo như thường

Sư Nhiên ôi! Cứ hành đạo tha phương

Chừng hay chết, rồi sư về cũng được

 

Con rất mừng là Mẹ Hiền biết trước

Má chết đây, rồi lát nữa Sư về

Bảo sư rờ, ngực còn ấm chờ Sư

Nhưng quả thật, giữa trong giờ phút ấy.

 

Ở Ba-Xuyên, ruột con đau như xoáy

Dường như dao, ai cắt đứt từng cơn

Lòng sanh-nghi, chắc Bà Phước sắp đi

Đang hấp-hối, chờ Sư về thấy mặt…

 

Liền ra xe, tự tôi cầm tay lái

Chú ý vào, cho quên bớt cơn đau

Chạy càng nhanh, trong ruột lại càng đau

Đến Phùng-Hiệp, phải nhờ sư khác lái

 

Đúng như vậy, khi tôi về tại chỗ

Ruột vẫn còn, đau cuộn cuộn ngầm ngầm

Chưng con vê, đến tận chỗ Mẹ nằm

Thì đau ruột, tuyệt-nhiên thôi dứt hẳn.

 

Rờ trên ngực, không lạnh chi cho lắm

Nhưng trên đầu, hơi ấm ấm vẫn còn

Con biết rằng: ấy Mẹ nuối chờ con

Và cũng biết Mẹ siêu về thượng-giới

Lòng thầm trách, sao Mẹ không chờ đợi

Nhưng biết rằng: Mẹ sợ động lòng con

Muốn cho con đạo quả được vuông tròn

Và phận sự độ sanh không luyến ái

 

Biết Mẹ chết, mà con không ở lại

Là cũng vì, sứ mạng của thiêng-liêng

Để chứng rằng: con chẳng có tư riêng

Thôi Niệm Phật, để cầu siêu cho Mẹ

 

Giữa giờ phút, đêm nay trong lặng lẽ

Và giờ này cũng khuya lắc khuya lơ

Tiếng ve sầu, kêu lảnh lót ngẩn ngơ

Thêm tiếng dế càng âu-sầu thảm đạm.

 

Con vẫn biết, tu không còn tình cảm

Nhưng cảm tình, vì Mẫu-Tử biệt ly!

Mẹ thương con, cao lớn tợ Tu-di

Con thương Mẹ, rộng sâu hơn bể

 

Xưa Đức Phật, thấy đống xương còn lạy

Nghĩ thâm-ân, của Cha Mẹ lớn lao

Ngài còn khuyên, tất cả hạng bậc nào

Nên nhớ hiếu, là đứng đầu vạn-hạnh.

 

Hiếu không trọn, đâu đặng làm Phật-Thánh

“Mà người tu, là hạng người chân-chánh”

Phải nhớ ân của Cha Mẹ hiện thời

Và ân-sâu, của Cha Mẹ muôn đời

Mong cứu vãn, cho Cửu-Huyền Thất-Tổ.

 

Tứ trọng-ân, phải đáp đền báo bổ

Chữ Hiếu-Trung cho trọn vẹn hoàn toàn

Nên hôm nay, con tạm dệt đôi hàng

Để ghi nhớ, ân thâm-sâu của mẹ.

 

Khi Mẹ chết, Mẹ còn bao lời lẽ

Để khuyên con, nên cố gắng tu hành

Thì ngày sau, đạo quả được viên-thành

Mới xứng đáng, là người con của Mẹ.

 

Đêm khuya-khắc, còn nằm trong lặng lẽ

Đèn cạn dầu, mực khô óng hết rồi

Vậy đến đây, xin gát bút tạm thôi

Mượn mây gió, gởi sang đưa đến Mẹ.

 

Xin Mẹ chứng tấm lòng thành con trẻ

Cố làm tròn với sứ mạng thiêng-liêng

Để đáp đền xứng đáng với Mẹ-Hiền

Là Bổn-Phận của người con Hiếu-Tử.

 

Mừng thay Hiền-Mẫu phát Từ-tâm

Phủi bỏ tóc tai cửa Phật tầm

Mặc áo nâu-sồng không luyến-tục

Giữ gìn trai-giới được nhiều năm

Người thương, kẻ mến nhiều âm-đức

Trên thuận dưới hòa chí đạo thâm

Diễm-phúc khéo tu nhiều kiếp trước

Nên nay cửa Phật mới nương tầm. 

 

Nguyện tu trọn kiếp để đền ân

Hiếu thảo Mẹ Cha được vẹn phần

Đáp nghĩa sanh thành bao khó nhọc

Đền ân nuôi dưỡng Mẫu-Từ-Thân

 

Soi gương Phật-Tổ trang chí-hiếu

Noi đấng Mục-Liên phải gắng cần

Cứu độ CỬU-HUYỀN siêu thoát-tục

Là phương trả nghĩa đáp đền ân.

 

Kỷ niệm ngày 18-04-1966

Tại Tịnh-Xá NGỌC HƯƠNG

Thị Xã Vũng Tàu.

THƯƠNG TƯỞNG 

ĐẾN MẸ CHA

 

Công ơn Cha Mẹ hơn Trời biển

Bổn phận làm con phải đáp đền

 

Hồi tưởng lại, công thâm ân Cha Mẹ

Khiến lòng con, uất nghẹn lệ trào dâng

Cha Mẹ ôi! Con tỏ nỗi phân trần…

Để thương tưởng, công ơn người quá cố!

 

Nay Cha Mẹ, trở nên người thiên cổ

Nỗi lòng con, xe thắc đoạn từng cơn

Công Cha nuôi, cao lớn tợ Thái Sơn

Ơn Mẹ đẻ, rộng sâu hơn Nam Hải

 

Khi tưởng đến, cõi lòng con tê tái

Vì Mẹ Cha, đã chết mất hết rồi

Đâu sống còn, để đáp nghĩa đền bồi

Dầu thịt nát, xương tan không chút ngại

 

Con đứng thẳng, chắp tay con vái lạy

Hướng về Tây, xin Cha Mẹ chứng lòng

Chốn huỳnh tiền, Cha Mẹ có biết không?

Cõi dương thế, người con cầu khẩn nguyện

 

Cầu Cha Mẹ, được tiêu diêu vĩnh viễn

Cõi Tây Phương, Tịnh độ hưởng an nhàn

Đừng xuống lên, đau khổ kiếp người

Mãi sanh tử, ra vào trong biển nghiệp

 

Sanh đã khổ, khổ xoay chuyển liên tiếp

Khi lớn lên, mong tìm kế sanh nhai

Vì tấm thân, mà phải chịu đọa đày

Trong suốt kiếp, không phút nào ngơi nghỉ

 

Nghiệp vợ chồng suốt đời trong hoang phí

Lo cháu con, đến chết cũng chẳng rồi

Việc thế tình, đen trắng, tợ than, vôi…

Chỉ chuốc lấy, những điều đau với khổ.

 

Thân già yếu, sắp xuống nằm dưới mộ

Tứ chi đều rũ rệt bởi không an

Mắt, mũi, tai, đã kém hoàn toàn

Cả tâm trí, cũng lu mờ hết ráo

 

Nỗi bệnh hoạn, hành hạ thân con cháu

Cảnh thúi hôi, dơ dáy nói không cùng

Những bệnh tình nó cứ mãi hành hung

Rồi đến chết, là khổ ly tử biệt!!

 

Dầu thương mến, có nồng nàn tha thiết

Cũng không sao, ngăn cản nỗi biệt ly!!

Bởi thế thường, hễ sanh ký tử qui

Để bao kẻ, sầu thương và luyến tiếc

 

Lời Phật dạy, có sinh là có diệt

Bởi diệt sinh, mới sanh tử luân hồi

Vì trả vay, vay trả mãi chẳng rồi

Muôn ngàn kiếp cứ ra vào lên xuống.

 

Nỗi đau khổ, vô cùng vô hạn lượng

Nên gọi rằng: Ta Bà khổ phải rồi

Dù sang hèn, vua chúa bậc cao ngôi

Ở trần tục, vẫn cùng chung số phận.

 

Xe luân hồi, cứ mãi quay vô tận

Kế sanh già, đau chết vẫn xoay chuyền

Không kiếp nào, là kiếp sống đặng yên

Cũng vì thế, mà con tu giải thoát

 

Quyết đạo quả, cho chóng mau thành đạt

Trước cứu mình, sau cứu độ Mẹ Cha

Cùng Cửu huyền, Thất tổ với ông bà

Và tất cả, chúng sanh trong muôn một

 

Chữ hiếu thảo, mới tròn xong tận tột

Là thỏa nguyền, ước nguyện của con mong

Mượn vần thơ, ghi tóm tắt đôi dòng

Xin Cha Mẹ, chứng lòng cho con trẻ

 

Mẹ ôi!! Cha hỡi thấu cùng chăng?

Suối lệ tuôn trào khó cản ngăn

Tưởng đến Mẹ Cha lòng cuộn thắt

Mẹ ôi!! Cha hỡi thấu cùng chăng?

 

Cây thì muốn lặng, gió không ngừng

Nhớ đến mẫu thân lệ chảy rưng!

Thổn thức năm canh lòng quặn thắt

Thương Cha, nhớ Mẹ thật khôn cùng.

 

Mến thưng Cha Mẹ biết làm sao

Muốn được vẹn toàn hiếu thảo cao

Chỉ quyết tu hành cho đắc quả

Để mà đền trả tấm công lao.

 

THƯƠNG NHỚ MẸ CHA

 

Thương nhớ Mẹ Cha thật quá chừng

Mũi lòng nước mắt chảy rưng rưng

Thương Cha công khó nuôi săn sóc

Mến Mẹ gian lao khổ chẳng ngừng

Dốc báo tứ ân đền đáp nghĩa

Thủy chung nhứt dạ mới thành ưng

Đời đời kiếp kiếp không phai mất

Nghĩa Mẹ ơn Cha thật quá chừng

 

NHỚ THƯƠNG MẸ CHA

 

Nhớ thương Cha Mẹ biết dường bao

Cha Mẹ chết rồi rất khổ đau

Tủi phận cúc côi đành phải chịu

Thương gà lạc mẹ dạ nao nao

Cha đi bỏ Mẹ về quê trước

Mẹ lại theo Cha cũng đến sau

Trời hỡi? Trời ơi! Sao thế thái?

Nhớ thương Cha Mẹ biết dường bao!!

 

CON BÁO HIẾU

 

Từ thuở ấu niên đến trưởng thành

Lúc nào cũng nghĩ đến công sanh

Ân Cha dưỡng dục bao gian khổ

Nghĩa Mẹ Ẵm bồng chịu thúi tanh

Từ lúc cưu mang trên chín tháng

Đến khi nở nhụy khổ năm canh

Dưỡng nuôi khôn lớn cho ăn học

Hiếu thảo đền xong dạ mới đành

 

THƯƠNG MẸ MẾN CHA

 

Nghĩ đến thâm ân đức Mẹ hiền

Lòng con thổn thức dạ nào yên

Nhớ hồi thuở nhỏ thương chăm sóc

Tưởng lúc lớn khôn ngự cửa thiền

Mẹ chẳng mong cầu con báo hiếu

Cha nào chờ đợi đáp ơn riêng

Nhưng lòng hiếu tử gìn son sắt

Hiếu thảo tròn xong mới thỏa nguyền

 

DĨ HIẾU VI TIÊN

 

Cha Mẹ hơn trời biển rộng sâu

Làm con hiếu thảo đứng hàng đầu

Thương Cha cực khổ lo nuôi nấng

Mến Mẹ gian truân gánh nặng bầu

Nghĩa Mẹ ơn Cha cao rộng lớn

Sanh thành dưỡng dục chẳng hai đâu

Thương Cha mến Mẹ cho đồng xứng

Bổn phận làm con hiếu đứng đầu

 

HỒI TƯỞNG CÔNG ƠN CHA MẸ

 

Công Cha nghĩa Mẹ cao dày

Đáp đền trọn vẹn dạ nầy mới vui

 

Ơn Cha Mẹ hơn trời cao biển rộng

Phận làm con, phải đền đáp công lao

Nhưng hôm nay con phải biết làm sao

Vì Cha Mẹ, trở nên người thiên cổ

 

Hồi tưởng lại, công gian lao Thầy Tổ

Khiến lòng con, ghi lại những giòng thơ

Để nhắc qua, từ thưở nhỏ đến giờ

Đời con phải, gian truân ôi lắm lắm…

 

Càng suy nghĩ, nghĩ suy càng thâm thấm

Nhiều điểm vui… cũng nhiều điểm u buồn!!

Mới động lòng, giọt lệ xối trào tuôn

Làm uất nghẹn, cũng vài ba mươi phút!!

 

Nay mượn bút, để giải bày trong đục

Của đời con, đời tu sĩ ấu niên

Nhờ ông bà, nhiều tiền kiếp hữu duyên

Và Cha Mẹ, đã tu nhiều công đức.

 

Cũng nhờ vậy, mà con nay tỉnh thức

Tuổi ấu niên, mà giác ngộ tu hiền

Sống cuộc đời, vui sướng thể thần tiên

Được Cha mến, Mẹ yêu người duy nhất.

 

Nhưng lòng con mãi đêm ngày thao thức

Kiếp con người là sống gởi thác về

Đâu có gì? Mà ta phải đam mê??

Chữ luyến ái, tình thương đầy đau khổ

 

Xin Cha Mẹ, cho con nương Thầy Tổ

Để tu hiền hầu cứu độ Mẹ Cha

Và Cửu huyền, Thất Tổ với Ông Bà

Được siêu thoát, thì lòng con hả dạ

 

Thì Cha Mẹ, mới nói thôi cha chả

Con hãy còn nhỏ lắm đó con ôi!

Việc tu hành, là quý nhất mà thôi

Chờ khi lớn, rồi đi tu chẳng muộn.

 

Con mới nói vì lòng con quá muốn

Xin Mẹ Cha, vui lòng để con đi

Vẫn biết rằng: “thà” tử biệt chớ “ai nỡ” sanh ly

Nhưng tử biệt, bao giờ lại cản được.

 

Con xét nghĩ, tiền duyên con kiếp trước

Chắc có tu, tích tạo phước duyên nhiều

Nên hôm nay, tuổi chẳng được bao nhiêu

Mà chí quyết, tầm sư lo học đạo…

 

Đặng báo hiếu, đền ân mong trả thảo

Công sanh thành, của Cha Mẹ lớn thay

Vẫn biết rằng: đấng Nam tử dầu ai

Chữ hiếu đạo, phải tròn xong bổn phận

 

Ngày sau chẳng, còn chút chi hối hận

Đấng tu mi, khỏi thẹn mặt non sông

Nên hôm nay, con chỉ quyết một lòng

Xin Cha Mẹ, vui lòng nên chấp thuận

 

Cha Mẹ thương con thật quá chừng

Nghe lời phân giải lệ rưng rưng

Đành lòng chấp thuận cho con trẻ

Nửa tiếc mến thương nửa lại mừng

 

Mừng con giác ngộ sớm đi tu

Thoát khỏi thế gian khám ngục tù

Nương cửa từ bi mà học đạo

Hầu mong lìa khỏi chốn thâm u

 

U ám phủ che mới đọa đày

Luân hồi sanh tử mãi loay quay

Hết lên rồi xuống muôn đời kiếp

Nay được thoát ra thỏa dạ nầy

 

Tôi thể con chim thoát khỏi lồng

Từ nay bay nhảy khắp Tây Đông

Không còn vương vấn chi phiền lụy

Chí quyết một lòng đạt chủ ông

 

Từ nay nương tựa bóng Bồ đề

Dứt hẳn khổ sầu nghiệp chướng mê

Tự tại thung dung miền lạc cảnh

Hòa an hạnh phúc vẹn muôn bề.

 

Thuyền tách bến bờ vượt dòng khơi xa thẳm

Tôi bùi ngùi, nhớ lại cảnh ngày xưa

Kể từ nay, chịu dầu dãi nắng mưa

Mặc sương gió, phủ phàng thân vất vả

 

Đời tu sĩ, là cuộc đời buôn cả

Chữ danh tài, lợi sắc chẳng màng chi

Chỉ trong mình, vỏn vẹn bộ tam y

Không chứa chấp, cất giành chi cái đó.

 

Chân đạp đất, mới là người sĩ khó

Đầu đội trời, mới thật kẻ bần tăng

Gương hy sinh, cao cả khó ai bằng

Chẳng nghĩ tưởng, gia đình riêng tí bé

 

Chẳng nghĩ đến cuộc đời đang trai trẻ

Chẳng màng chi chữ phú quý vinh hoa

Chỉ có tu, là quý nhất đó mà

Tu vậy phải, tu vậy là rất phải.

 

LỜI NGUYỀN

 

Con quyết tu sao đạo quả thành

Đặng mà đền đáp nghĩa cao xanh

Ơn Cha cao lớn hơn trời rộng

Nghĩa Mẹ sâu dài tợ biển xanh

Mang nặng đẻ đau nhiều cực nhọc

Dưỡng nuôi lao khổ lắm hôi tanh

Nguyện tu trọn kiếp mong đền đáp

Nghĩa Mẹ ơn Cha dạ mới đành.

VẠN HẠNH HIẾU VI-TIÊN

Hiếu-Hạnh được coi đứng hạng đầu
Làm người phải biết gốc từ đâu?
Ân Cha dưỡng dục hơn non thái
Nghĩa Mẹ sanh thành tợ biển sâu
Bổn phận làm con tròn hiếu đạo
Đền ân trả nghĩa ý mong cầu
Tiếng thơm lưu mãi trong muôn thuở
Hiếu hạnh được coi đứng hạng đầu.

THÂM ÂN CHA MẸ

Mẹ sanh Cha dưỡng nghĩa ân đồng
Bổn phận làm con phải trả xong
Cây cội nước nguồn nên ví sánh
Non con biển thẩm nhớ ghi lòng
Ba thương Má mến cùng yêu quý 
Mẹ đẻ Cha nâng bế ẵm bồng
Cha Mẹ ví như Trời biển rộng
Làm con đạo hiếu phải cho đồng.

CHA MẸ NHƯ TRỜI BIỂN

Mẹ Cha ví thể đất Trời
Phận làm con phải suốt đời kính tôn

Thiên kinh vạn quyển chỉ tồn
Hiếu là Phật hạnh Thế-Tôn dạy rành
Khắp trong tất cả chúng-sanh
Bậc nào toàn hiếu, đắc thành Phật-Tiên.

HIẾU HẠNH VI PHẬT HẠNH

Hiếu thảo đứng đầu vạn hạnh tu
Ân Cha nghĩa Mẹ phải đền bù
Công Thầy, Bạn dạy nên ghi nhớ
Tín-chủ Đàn-na hãy đáp bù

PHẬT LÀ TOÀN HIẾU

Phật xưa hiếu thảo kể ha-sa
Đến kiếp hiện nay cũng đậm đà
Đao-Lợi Vương-cung về viếng Mẹ
Ca-Tỳ La-Vệ đến tìm Cha
Khom lưng đảnh lễ đồi xương trắng
Đức mặt cho hôn một mẫu già
Đến thác kim-quang còn bậc nắp
Soi cùng hiếu tử mấy người qua.

MỤC-KIỀN-LIÊN CHÍ-HIẾU

Ân thâm Phụ Mẫu sánh bằng con
Đại-Đức Mục-Liên giữ vẹn toàn
Hiếu thảo bát cơm dâng đến Mẹ
Mục thân thấu rõ nỗi lòng con
Kiền tâm cố giữ niềm trung hiếu
Liên kết gắng gìn dạ sắc son
Bồ phổ độ sanh tròn bổn phận
Tát lai vĩnh kiếp tiếng thơm còn.

Hiếu hạnh không tròn hổ phận con
Lời xưa Phật dạy hãy hằng còn
Tứ ân ba cõi mong đền trả
Ta phải ghi lòng dạ sắc son. 

NGÀY BÁO HIẾU TRỌNG ÂN

Lễ ghi kỷ tích mấy ngàn năm
Vu nghĩa cao sâu phải cố tầm
Lan rộng Mục Liên nhờ đấc quả
Ngày nay đền trả được thâm ân
Báo đền Cha Mẹ công sanh dưỡng
Hiếu hạnh trọn niềm vẹn tiếng tâm
Trọng nhứt trên đời chi khó sanh
Ân sâu nghĩa nặng đáp cho nhằm.

HÃY NOI GƯƠNG CHÍ HIẾU

Hỡi nầy Phật-Tử hãy noi gương
Trả hiếu Mục Liên lắm đoạn trường
Cứu Mẹ thoát qua cơn khổ phạt
Độ saanh siêu rổi rộng tình thương
Hăm lăm thế kỷ càng lưu dấu
Tháng bảy Trung-Ngươn mãi hữu thường
Phật-Tử cần noi gương chí hiếu
Vu-Lan Tự-Tứ độ mười phương.