TÌNH HOA TRẮNG
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
màu trinh nguyên
màu mẹ đã qua đời;
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười.
Áo tôi vàng
em cài tình hoa trắng,
tình trinh nguyên
tình của mẹ ngày xưa.
Tôi không khóc
khi nhận tình hoa trắng,
vì là hoa
ngày trước mẹ tôi yêu.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
giữa mùa trăng
hiếu hạnh nhớ về nguồn.
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì mùa trăng
mùa mẹ bước lên ngôi.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
màu trắng thơm
màu mẹ đẹp tuyệt vời.
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì trong hoa
tôi thấy mẹ ngàn nơi.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
đóa hoa xưa
ngày mẹ xới đất trồng;
Giữa những ngày
mưa chang và nắng quái;
giữa biển cồn
đời mẹ hóa thành bông.
Đời của mẹ
đã hóa thành hoa trắng,
hoa thơm tươi
hoa thanh bạch, mẹ ơi!
Tình của mẹ
là tình bông hoa trắng,
tình thiêng liêng
lồng lộng giữa đất trời.
LỜI THƠ DÂNG MẸ
Mẹ ơi,
mẹ đã về nguồn
chiều hoang liêu xuống
đau lòng lữ thân,
mẹ như
cánh hạc xa dần,
xa khơi biền biệt
bây giờ tìm đâu!
Cô đơn
cát trắng mẹ nằm,
dáng thương chừ đã
ngàn năm rã rời.
Sương trăng
xuống phủ lưng đồi,
bâng khuâng tình mẹ
mắt vời vợi trông.
Mẹ ơi,
nhớ thuở trời đông,
thân con cảm lạnh,
ấm nồng mẹ nhen!
Lít liu
mờ ảo bóng đèn,
lắng nghe con thở
thâu đêm mẹ ngồi.
Mẹ ơi,
nhớ độ về ngôi,
mẹ nâng chéo áo,
mẹ kề môi thương,
mẹ đem
tâm sự đêm trường,
Mẹ khuyên con gắng
trọn đường con đi!
Mẹ tình
như ngọc lưu ly,
mênh mông biển cả
nay thì còn đâu,
chắp đôi tay lại
nguyện cầu,
Đất Thiêng cõi Thánh,
mẹ an nhiên về!
LỜI MẸ RU
Đục trong
đời có đôi dòng,
thanh hương của mẹ
từ lòng đất ra.
Mẹ yêu
vượt mấy thiên hà,
mẹ yêu vượt cả
hằng sa mạch nguồn.
Mẹ yêu
thấm mát càn khôn,
mát đời con giữa
sóng cồn bể dâu.
Mẹ yêu
bắc một nhịp cầu
đưa con vượt khỏi
nỗi sầu thế gian.
Mẹ ru
tình ngập nắng vàng,
Mẹ ru tình ngập
ba ngàn đại thiên.
À ơi,
tình sạch ưu phiền,
bình yên từ cõi
chân nguyên vọng về...
À ơi, ơi à, à ơi...
Trích "Ngọn Nến Vu Lan"
Thích Thái Hòa
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
màu trinh nguyên
màu mẹ đã qua đời;
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười.
Áo tôi vàng
em cài tình hoa trắng,
tình trinh nguyên
tình của mẹ ngày xưa.
Tôi không khóc
khi nhận tình hoa trắng,
vì là hoa
ngày trước mẹ tôi yêu.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
giữa mùa trăng
hiếu hạnh nhớ về nguồn.
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì mùa trăng
mùa mẹ bước lên ngôi.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
màu trắng thơm
màu mẹ đẹp tuyệt vời.
Tôi không khóc
khi áo cài hoa trắng,
vì trong hoa
tôi thấy mẹ ngàn nơi.
Áo tôi vàng
em cài lên hoa trắng,
đóa hoa xưa
ngày mẹ xới đất trồng;
Giữa những ngày
mưa chang và nắng quái;
giữa biển cồn
đời mẹ hóa thành bông.
Đời của mẹ
đã hóa thành hoa trắng,
hoa thơm tươi
hoa thanh bạch, mẹ ơi!
Tình của mẹ
là tình bông hoa trắng,
tình thiêng liêng
lồng lộng giữa đất trời.
LỜI THƠ DÂNG MẸ
Mẹ ơi,
mẹ đã về nguồn
chiều hoang liêu xuống
đau lòng lữ thân,
mẹ như
cánh hạc xa dần,
xa khơi biền biệt
bây giờ tìm đâu!
Cô đơn
cát trắng mẹ nằm,
dáng thương chừ đã
ngàn năm rã rời.
Sương trăng
xuống phủ lưng đồi,
bâng khuâng tình mẹ
mắt vời vợi trông.
Mẹ ơi,
nhớ thuở trời đông,
thân con cảm lạnh,
ấm nồng mẹ nhen!
Lít liu
mờ ảo bóng đèn,
lắng nghe con thở
thâu đêm mẹ ngồi.
Mẹ ơi,
nhớ độ về ngôi,
mẹ nâng chéo áo,
mẹ kề môi thương,
mẹ đem
tâm sự đêm trường,
Mẹ khuyên con gắng
trọn đường con đi!
Mẹ tình
như ngọc lưu ly,
mênh mông biển cả
nay thì còn đâu,
chắp đôi tay lại
nguyện cầu,
Đất Thiêng cõi Thánh,
mẹ an nhiên về!
LỜI MẸ RU
Đục trong
đời có đôi dòng,
thanh hương của mẹ
từ lòng đất ra.
Mẹ yêu
vượt mấy thiên hà,
mẹ yêu vượt cả
hằng sa mạch nguồn.
Mẹ yêu
thấm mát càn khôn,
mát đời con giữa
sóng cồn bể dâu.
Mẹ yêu
bắc một nhịp cầu
đưa con vượt khỏi
nỗi sầu thế gian.
Mẹ ru
tình ngập nắng vàng,
Mẹ ru tình ngập
ba ngàn đại thiên.
À ơi,
tình sạch ưu phiền,
bình yên từ cõi
chân nguyên vọng về...
À ơi, ơi à, à ơi...
Trích "Ngọn Nến Vu Lan"
Thích Thái Hòa












