Lời Tựa

Thứ Tư, 25 Tháng Năm 20161:48 CH(Xem: 883)
Lời Tựa

CHỨNG ĐẠO CA
Vĩnh Gia Huyền Giác

LỜI TỰA

Bài Chứng Đạo Ca này giải bầy hết mọi điều   tâm đắc của Đại sư Vĩnh-Gia, kết quả một đời tu hành của ngài.   Quí vị chẳng nên chỉ nghe lướt qua, mà phải đọc cho thuộc, kẻo   uổng mất giá trị của nó. Đây là lời khuyên của Thượng Nhân   Tuyên Hóa, nhân kỳ thuyết giảng "Vĩnh-Gia Chứng Đạo Ca,"   năm 1985 tại Kim Luân Thánh Tự, Los Angeles, Mỹ Quốc. Với tâm bi   thiết tha, và cũng như Đại sư Vĩnh-Gia, Thượng nhân đã chẳng nề    hà, dùng lời phương tiện trỏ thẳng cho chúng ta cái tướng chân   thật của viên "Ngọc Ma-ni, ngươi chẳng biết."

Lần đầu giảng bài ca này tại đất Mỹ là năm 1965,   Thượng nhân đã dùng văn ngôn để chú giải, và tập chú   thích tựa đề là "Vĩnh-Gia Đại-sư Chứng Đạo Ca Thuyên   Thích." Nay, nhằm mục đích quảng bá, giúp các bạn trẻ chưa   quen với lối văn cổ, có thể lãnh hội được ý nghĩa của bài ca   nói trên, chúng tôi mang các băng ghi âm khóa giảng của Thượng   nhân năm 1985 để ấn hành thành tập văn bạch thoại này. Trước   khi giảng vào nội dung ca từ, và để ứng hợp với tinh thần của Chứng   Đạo Ca, Thượng nhân đã làm mười bốn câu tụng kệ (nói rõ    ở đoạn sau), trong đó có hai câu như sau:

Duy nguyện Tam Bảo thùy gia hộ

Khải ngã chánh giác chuyển pháp luân

 

Có nghĩa là "nguyện xin Tam Bảo gia hộ, giúp đệ    tử được chân chánh giác ngộ đặng chuyển bánh xe pháp." Cho   nên chúng ta thấy, từng chữ Thượng-nhân giảng, đều phát ra tự   đáy lòng. Người trỏ thẳng, không nề nà, căn bệnh của chúng ta,   khích lệ chúng ta y theo bài ca mà tu hành. Người dạy chúng ta như    sau: "Nếu quí vị đọc bài ca, thuộc lòng một cách trôi chảy,   tự nhiên sẽ thông đạt, thấu hiểu đạo lý của nó."

Thấu hiểu đạo lý gì vậy? Chính là đạo lý liễu   tri sanh tử bất tương quan, nghĩa là mới hay sống chết chẳng   tương can. Khi gặp một hoàn cảnh khó khăn, lấy một đoạn của   "Chứng Đạo Ca" ra đọc, tâm của chúng ta sẽ trở lại bình   thản, vậy là cảnh ngộ dù khó khăn cũng có thể vượt qua. Thí   dụ gặp chuyện oan ức, hoặc có ai nói xấu, chúng ta chỉ cần nhớ    câu "mặc ai báng, mặc ai dèm, châm lửa đốt trời nhọc xác   thêm"; như có ai mắng ta, thì đã có câu "ngẫm lời   ác, ấy công đức, đấy mới chính là thầy ta thực."

Giả tỷ chúng ta sợ sau khi chết sẽ bị luân hồi trong   lục đạo, chúng ta sẽ phải tin theo lời của Đại sư Vĩnh-Gia trong   câu: "Chứng thực tướng, không nhân pháp, sát-na rũ sạch   a-tỳ nghiệp... Trong mộng lao xao bầy sáu nẻo, tỉnh ra bằng bặt chẳng   ba ngàn."

Khi đã hiểu thấu thời chúng ta phải gắng tu tập, như    Đại sư đã nói: "Không cầu chân, không dứt vọng... Tâm là   căn, pháp là trần... Tâm pháp cùng quên tánh rõ chân."

Đối với vị nào chỉ biết nghiên cứu kinh giáo, mà   không dụng công tu tâm dưỡng tánh, nghĩa là không biết y theo giáo   lý mà phụng hành tu tập, Vĩnh-Gia Đại sư đã có lời chỉ bảo: "Phân   biệt danh tướng mãi không thôi... Châu báu của người có ích   gì?"

Trong bài Chứng Đạo Ca, mỗi câu là một tiếng chuông   cảnh tỉnh người học Phật pháp. Nếu có người lại nghĩ rằng bài   ca này dành cho những người tu sĩ xuất gia mới đúng, còn như    người thường thì khỏi bàn tới, như vậy chúng ta nên đọc câu   sau đây: "Thầy ta được thấy Nhiên-Đăng Phật, bao kiếp từng   làm tiên nhẫn nhục," để hiểu rằng muốn thành Phật phải tu   nhân tích lũy công đức. Đại sư Vĩnh-Gia cũng nói: "Ta sớm   từng qua bao kiếp tu, nào dám sai ngoa lời dối mị."

Đại sư quả quyết với chúng ta rằng những điều   nói ra trong "Chứng Đạo Ca" là để dẫn chúng ta "Chứng   thực tướng, không nhân pháp," đưa thẳng chúng ta vào pháp   môn nhất thừa, tới chỗ ngộ đạo. Đại sư nói: "Bằng đem   lời vạy dối chúng sanh, tội rút lưỡi nguyện mang cùng kiếp." Một   tâm lượng Bồ-tát, tự lợi lợi tha như vậy không lẽ chúng ta   không thấy lòng rung động sao? Vậy còn chờ gì mà chúng ta không   nghiên cứu, không đọc tụng?

Quốc Tế Dịch Kinh   Học Viện

Đêm trước ngày lễ "Tắm Phật," năm 1991

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 1529)
Phát sinh tâm hổ thẹn (sinh đại tàm quí tâm). Nguyên đức Thế Tôn và chúng ta đều là phàm phu, nhưng đức Thế Tôn thì đã thành Phật từ lâu, còn chúng ta thì đến bây giờ vẫn còn trầm luân trong biển sinh tử, chưa biết đến bao giờ mới thoát khỏi! Nghĩ như thế mà sinh tâm hổ thẹn, và phát lồ sám hối.
(Xem: 1281)
Vạn pháp do thức mà biểu hiện, nhưng thức cũng phải nương vào các điều kiện (duyên) mới phát sinh được.
(Xem: 618)
People often visit Japan’s Buddhist temples for their stately architecture and Zen gardens. But there is a whole other realm of natural art to be found inside—or rather, on—these historic temple walls.
(Xem: 719)
Chùa Thập Tháp Di Đà được coi là ngôi cổ tự thuộc phái Thiền Lâm Tế tại Tỉnh Bình Định, có lịch sử trên 300 năm, được xây dựng vào năm 1683 gắn liền với tên tuổi của Thiền sư Nguyên Thiều.
(Xem: 468)
Chùa Thập Tháp Di Đà nằm ở xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định, chùa Thập Tháp Di Đà hay chùa Thập Tháp là một trong những ngôi tổ đình danh tiếng vào bậc nhất ở miền Trung. Chùa tọa lạc trên ngọn đồi mang tên Long Bích, ở phía Bắc thành Đồ Bàn của người Chăm xưa. Tên gọi “Thập Tháp” bắt nguồn từ ...
(Xem: 365)
Nằm ngay khu Quảng trường Quốc gia, trung tâm của thủ đô Washinton DC, có một khu trưng bày đặc biệt, giới thiệu về Phật ...
(Xem: 1318)
Lục Cúng là một thể loại của âm nhạc Phật giáo. Khi đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, vũ khúc Lục Cúng là một loại hình âm nhạc đặc thù của Phật giáo xứ Huế.
(Xem: 1042)
Đã hàng nghìn năm nay, miền đất Tây Tạng nằm trên vùng địa hình cao luôn hấp dẫn những ai yêu thích sự huyền bí, tâm linh. Trong đó, Vương quốc Shambhala, được cho là nằm ẩn mình sau những ngọn núi xa xôi phương Bắc trên dãy Himalaya, luôn là giấc mơ của rất nhiều nhà thám hiểm trên thế giới.