Chương 05: Bản chất của thực tại

Thứ Năm, 21 Tháng Tư 201610:55 CH(Xem: 612)
Chương 05: Bản chất của thực tại
Chương 05: Bản chất của thực tại                

Các bài tụng từ 31 tới 40 bàn về nhiều vấn đề liên quan tới 8 thức mà  chúng ta đã học ở các chương trên. Nói chung, các bài tụng này đề cập  tới vấn đề bản chất của thực tại. Các nhận thức về ta và người, về cá  nhân hay tập thể, chủ thể cùng đối tượng, về các vấn đề như sinh-diệt,  nhân duyên v.v... tất cả đều là các quan niệm, các nhận thức của chúng  ta trong sự tìm hiểu thế giới mà chúng ta nhìn thấy, và đã kinh nghiệm.  Điều quan trọng là ta không nên để bị kẹt vào các quan niệm, các nhận  thức. Ta chỉ dùng chúng như những phương tiện để hiểu chúng mà thôi. Một  khi ta nhận ra được chân như của thực tại, ta không cần tới các nhận  thức đó nữa.

Hai bài tụng chót trong chương này (số 39 và 40) nói về ba tự tánh (Trisvabhāva) trong các nhận thức mà ta nhìn sự vật:

Biến kế chấp (parikalpita-svabhāva)

Y tha khởi (paratantra-svabhāva)

Viên thành thật (pariniṣpanna-svabhāva).

Trong biến kế chấp, ta nhận thức sự vật với tri giác và tâm trí bị u  mê, bị ràng buộc vào tham, sân, si, nên tự tánh của thực tại trở nên méo  mó, sai lạc vì những phân biệt và thiên kiến của ta. Muốn mở được cánh  cửa thật sự vào chân như, chúng ta phải biết quán sát, nhìn sâu để thấy  rõ, và nhất là thực chứng những nguyên tắc của tự tánh thứ hai (y tha  khởi). Bản chất của y tha khởi là mọi sự vật đều tương quan chặt chẽ với  nhau. Một vật hiện khởi ra được là nhờ vào rất nhiều nhân duyên cần  thiết cho nó. Thí dụ bông hoa chỉ nở ra khi có nước (mưa), có ánh nắng  (mặt trời), có đất và nhiều yếu tố khác.

Khi chúng ta có những nhận thức y tha khởi, một ngày kia chân như của  thực tại sẽ hiển lộ, đó là tự tánh viên thành thật. Chìa khóa của chân  như là nhìn mọi sự vật bằng con mắt y tha khởi - mọi sự đều có liên  quan, đều có tương duyên.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 1365)
Phát sinh tâm hổ thẹn (sinh đại tàm quí tâm). Nguyên đức Thế Tôn và chúng ta đều là phàm phu, nhưng đức Thế Tôn thì đã thành Phật từ lâu, còn chúng ta thì đến bây giờ vẫn còn trầm luân trong biển sinh tử, chưa biết đến bao giờ mới thoát khỏi! Nghĩ như thế mà sinh tâm hổ thẹn, và phát lồ sám hối.
(Xem: 1146)
Vạn pháp do thức mà biểu hiện, nhưng thức cũng phải nương vào các điều kiện (duyên) mới phát sinh được.
(Xem: 370)
People often visit Japan’s Buddhist temples for their stately architecture and Zen gardens. But there is a whole other realm of natural art to be found inside—or rather, on—these historic temple walls.
(Xem: 412)
Chùa Thập Tháp Di Đà được coi là ngôi cổ tự thuộc phái Thiền Lâm Tế tại Tỉnh Bình Định, có lịch sử trên 300 năm, được xây dựng vào năm 1683 gắn liền với tên tuổi của Thiền sư Nguyên Thiều.
(Xem: 328)
Chùa Thập Tháp Di Đà nằm ở xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định, chùa Thập Tháp Di Đà hay chùa Thập Tháp là một trong những ngôi tổ đình danh tiếng vào bậc nhất ở miền Trung. Chùa tọa lạc trên ngọn đồi mang tên Long Bích, ở phía Bắc thành Đồ Bàn của người Chăm xưa. Tên gọi “Thập Tháp” bắt nguồn từ ...
(Xem: 259)
Nằm ngay khu Quảng trường Quốc gia, trung tâm của thủ đô Washinton DC, có một khu trưng bày đặc biệt, giới thiệu về Phật ...
(Xem: 1191)
Lục Cúng là một thể loại của âm nhạc Phật giáo. Khi đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, vũ khúc Lục Cúng là một loại hình âm nhạc đặc thù của Phật giáo xứ Huế.
(Xem: 906)
Đã hàng nghìn năm nay, miền đất Tây Tạng nằm trên vùng địa hình cao luôn hấp dẫn những ai yêu thích sự huyền bí, tâm linh. Trong đó, Vương quốc Shambhala, được cho là nằm ẩn mình sau những ngọn núi xa xôi phương Bắc trên dãy Himalaya, luôn là giấc mơ của rất nhiều nhà thám hiểm trên thế giới.